Ý tưởng bảo trợ nông nghiệp

1. Ý tưởng:

Tôi thấy ở thôn quê có rất nhiều đặc sản thế nhưng người dân chưa biết cách khai thác hiệu quả, còn người có tiền thì chưa biết cách đầu tư để đem lại nhiều lợi ích hơn cho mình và cho người khác. Ở ý tưởng này tôi sẽ chỉ cho bạn một cách đầu tư rủi ro thấp mà thu lợi nhiều, đó là: Bảo trợ nông nghiệp.

Bảo trợ nông nghiệp nghĩa là sao? Nghĩa là bạn sẽ lập ra một chuỗi “bảo trợ” cắm chốt ở các vùng quê để:

+ Thu mua nông sản, đặc sản hoặc những nguồn nông sản đang “khai hoa nở nhụy” để gặt hái về sau. Để nông sản, đặc sản trở nên có giá hơn, bạn nên sơ chế, đóng gói, dán nhãn … trước khi mang đi tiêu thụ. Điều này ám chỉ rằng bạn phải tham gia một phần hoặc toàn bộ vào quá trình chế biến, kiểm soát chất lượng, phát triển thương hiệu cho một/nhiều loại hàng nào đó …

+ Tài trợ, nuôi dưỡng, tư vấn, hướng dẫn … cho người dân. Để làm được điều này bạn phải có vốn, kĩ thuật, am hiểu các mô hình làm kinh tế, thị trường …

Qua vài lời mô tả về ý tưởng bảo trợ nông nghiệp chắc chắn nhiều bạn sẽ không hiểu hết ý tôi muốn nói, song nó cũng giúp các bạn hình dung ra phần nào công việc của chúng ta. Hiện nay trước khi nông sản đến được tay người tiêu dùng đều phải qua tay thương lái. Người nông dân phải đổ biết bao nhiêu công sức, tâm trí mới có được hạt thóc, củ khoai …, thế nhưng thành quả ấy lại bị thương lái ép giá, ăn chặn. Có thể nói thương lái là người cướp công của người nông dân và móc túi của người tiêu dùng. Mặc dù biết như vậy nhưng người nông dân không bán sản phẩm cho thương lái thì biết bán cho ai, người tiêu dùng không mua hàng của thương lái thì mua hàng ở đâu? Chính vì qui trình mua bán như vậy nên giá cả hàng hóa bị thương lái thao túng gây thiệt hại rất lớn cho nền kinh tế nước nhà. Ở những đất nước phát triển, “quãng đường trung gian” được rút ngắn hơn rất nhiều. Người nông dân có thể mang thẳng hàng đến nhà bán lẻ hoặc người tiêu dùng. Nhờ công nghệ thông tin, khoa học kĩ thuật và cách thức quản lí tiến bộ mà người dân được hưởng lợi rất lớn.

Ở Việt Nam chúng ta dường như qui trình từ sản xuất đến tiêu thụ tách bạch, rời rạc, không có sự gắn kết. Rất ít thương lái nghĩ đến chuyện hỗ trợ kĩ thuật, kiểm soát chất lượng … khi bắt đầu một mùa vụ. Họ chỉ cố thu mua làm sao để họ bán được giá nhất mà thôi. Đồng tiền đã làm đạo đức, nhân cách con người xuống cấp. Thật đáng sợ …

Đất nước chúng ta là một đất nước có tiềm năng về nông nghiệp. Chọn hướng làm giàu từ những sản phẩm nông nghiệp là hoàn toàn đúng đắn, vấn đề đặt ra ở đây là: Phương pháp làm giàu như thế nào mà thôi!

Để trả lời được câu hỏi tôi có nên làm cái này hay cái kia hay không cần xem xét rất nhiều yếu tố. Hướng đi nói chung hay mô hình nói riêng không phải cứ thích là làm được. Nó còn phụ thuộc rất nhiều vào hoàn cảnh khách quan. Người không có tầm nhìn đi được một thời gian là té ngã. Cuộc đời không phải là giấc mơ đâu!

2. Hoàn cảnh khách quan:

“Nông dân mãi nghèo vì bị thương lái ép giá

Năm nào cũng vậy, vụ hè thu, thu đông hay đông xuân ở đồng bằng sông Cửu Long lúc đang thu hoạch rộ thì giá lúa lại ba chìm bảy nổi theo điệp khúc buồn cũ rích “trúng mùa mất giá”.

Tôi là nông dân đời thứ ba của dòng họ. Ông nội tôi lúc làm tá điền cả đời mới dựng nổi một căn nhà nhưng không làm nổi mấy bộ cửa nên cứ để “gió vào nhà trống”. Đời ba tôi may mắn có được nơi che mưa che nắng và che gió. Đến đời tôi may mắn hơn nên có được cái bàn phím để gõ. Vợ chồng tôi suốt mấy chục năm trời vẫn ngày một nắng hai sương, tay lấm chân bùn, bán mặt cho đất bán lưng cho trời quần quật ngày đêm mà chỉ “dám” mua được cái … máy tính mới đây thôi! Có lần tình cờ nghe con trẻ ê a: “Hạt gạo làng ta/ Có bão tháng bảy/ Có mưa tháng ba/ Những trưa tháng sáu/ Nước như ai nấu/ Chết cả cá cờ/ Cua ngoi lên bờ/ Mẹ em xuống cấy” mà đau cả ruột gan. Rồi cũng có lần tôi hỏi vợ: “Năm nay tiền cày xới anh Ba tính thế nào?”. Vợ tôi tỉnh queo: “Thì ảnh “tính” bao nhiêu mình trả bấy nhiêu”. Còn phân bón thuốc trừ sâu? Thì phân có giá phân, thuốc có giá thuốc, đại lí “tính” bao nhiêu mình trả bấy nhiêu. Rồi giá lúa? Thì tốt họ “tính” theo tốt xấu họ “tính” theo xấu có làm sao đâu! Tôi bực mình nói lớn: “Trời đất ơi! Sao cái gì mình làm “họ cũng tính hết”, vậy suốt mùa vụ mình “tính” cái gì đây?”. Vợ tôi vẫn tỉnh queo nói: “Cái anh này lạ “từ trước tới giờ nó vẫn vậy kia mà!”.

Năm nay may mắn nhờ thu hoạch sớm nên lúa nhà bán được giá 5.800đ/kg. Tính ra lời được 40%. Chẳng bì mấy năm trước nhiều doanh nghiệp mua lúa nông dân với giá không dưới 3.800 đồng/kg, vậy mà nông dân bọn tôi vẫn kêu trời vì chỉ bán được lúa với giá 3.200 – 3.500đồng/kg. Tại sao? Đơn giản thôi, bởi mấy doanh nghiệp đó có bao giờ đem người đem xe xuống tận từng đám ruộng của nông dân mà mua lúa đâu, làm như thế vừa mất thời gian vừa mất thêm chi phí, tất cả đã có thương lái lo từ A đến Z kia mà! Thương lái dại gì mua lúa của nông dân với giá 3.800đồng/kg, mua rồi lấy gì mà họ ăn đây? Đó là chưa nói họ hè nhau than “hết tiền lúa còn ứ đọng” để đẩy cái giá lúa xuống tận cùng và họ kiếm “chút đỉnh đồng lời”. Rồi năm nào cũng vậy, vụ hè thu, thu đông hay đông xuân ở đồng bằng sông Cửu Long lúc đang thu hoạch rộ thì giá lúa lại ba chìm bảy nổi theo điệp khúc buồn cũ rích “trúng mùa mất giá”. Những năm trước giá lúa được tính là 2.200 – 2.600đồng/kg ( mấy năm sau tính tới gần 3000đ/kg) rồi căn cứ vào cái giá lúa bảo hiểm mà nói rằng: Nông dân có lời 30% là cái chắc! Các bác ở trên tính giá thành của lúa nhưng đừng quên người nông dân chúng tôi cũng ngồi đứng dưới nắng dưới mưa mà … làm ruộng. Các bác tính được công gieo sạ nhưng đừng quên tính cái công làm ra hạt giống có cái mộng dài 2/3 và rễ dài 1/3 để mà gieo sạ. Các bác cũng đừng quên nốt gặp lúc “trái gió trở trời” phải gieo đi gieo lại đôi ba lần mới được. Mỗi ngày các bác ngồi nhà kính cơ quan không đầy 8 giờ qui định thì chúng tôi thường khi tối mịt vẫn chưa về tới nhà hoặc phải cày đồng giữa trưa đứng bong … Vậy mà các bác vẫn kiếm ra được cái thời gian … nông nhàn. Các bác có dám đánh cược với một lão nông tri điền đang có 5 mẫu ruộng ở Đồng Tháp không? Ông ấy nói rằng sẽ tặng không cho ai canh tác lời 30% với cách bán lúa luôn luôn bị thương lái ép giá. Tôi viết những dòng này trong căn nhà mái tôn dưới cái nóng hầm hập, nhưng vẫn còn nhớ một câu hỏi dành cho những nhà quản lí nông nghiệp: “Có cách nào để xoá đi cái điệp khúc buồn muôn thuở của 78% nông dân chúng tôi không?””.

……………………

“Nông sản bị ép đầu ra

Tại nhiều vùng với nhiều loại nông sản như cây sơn, dưa, thanh long … Người nông dân hoàn toàn “mù” về thông tin thị trường, đặc biệt là giá cả, số lượng, nhu cầu nên phải phụ thuộc vào thương lái nên bị ép giá. Chuyển đổi cơ cấu cây trồng có năng suất chất lượng, từng bước hình thành vùng nguyên liệu phục vụ cho chế biến và xuất khẩu là một chủ trương đúng. Tuy nhiên việc thiếu qui hoạch, hỗ trợ và định hướng thị trường đầu ra đang là bài toán khó cho người nông dân.

Bị ép giá và phụ thuộc

Ông Nông Văn Thoại – Trưởng Phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn huyện Tràng Định (Lạng Sơn) – cho biết, trong nhiều năm trở lại đây, diện tích và sản lượng thạch đen của toàn huyện không ngừng tăng lên. Riêng vụ xuân 2013 toàn huyện trồng được hơn 1.100 ha. Năm nay, thời tiết mưa ẩm nên cây thạch đen phát triển tốt, năng suất đạt khoảng 58 tạ/ha, sản lượng đạt gần 3.500 tấn. Với giá bán cao so với năm ngoái khoảng 30.000 đồng/kg nên nhiều hộ gia đình đã có nguồn thu nhập đáng kể.

Nhiều nông dân xã Quốc Khánh, huyện Tràng Định bức xúc, thị trường đầu ra cho cây thạch đen bấp bênh, khi Trung Quốc có nhu cầu cao thì giá cao (có lúc tăng kỉ lục như vụ xuân năm 2013 lên tới 45.000 đồng/kg), khi nhu cầu thấp thì giá rất rẻ (có lúc xuống chỉ còn 6.000 đồng/kg). Đã có nhiều người dân gánh thạch sang Trung Quốc bán nhưng luôn bị ép giá, vì tiếc công sức vất vả, hơn nữa gánh về chẳng biết có ai mua, nên đành chấp nhận với giá họ đưa ra.

Đối với hàng hóa nông sản Việt Nam, thị trường tiêu thụ chính vẫn là Trung Quốc. Hình thức buôn bán trao đổi rất đơn giản, không cần hợp đồng. Thực tế này, đã xảy ra nhiều năm, nhiều vùng với nhiều loại nông sản như cây sơn, dưa, thanh long … Người nông dân hoàn toàn “mù” về thông tin thị trường, đặc biệt là giá cả, số lượng, nhu cầu nên phải phụ thuộc vào thương lái.

Nhiều cây trồng có giá trị kinh tế cao như cây thạch đen, sơn … đã được nhiều huyện miền núi xác định là cây mũi nhọn, xóa đói, giảm nghèo, nhưng thực tế mới chỉ dừng lại ở khâu hỗ trợ giống, kĩ thuật chứ chưa lo được đầu ra. Đây cũng là bài toán khó cần lời giải của các cơ quan quản lí nhà nước từ Trung ương đến địa phương.

Theo Ông Nguyễn Thế Tuy – Phó Bí thư thường trực tỉnh Lạng Sơn, vấn đề liên quan đến đầu ra cho hàng hóa nông sản là một bài toán khó trên địa bàn cả nước. Hiện nhà nước đã tính đến việc chế biến, giảm xuất thô, tìm kiếm thêm nhiều thị trường để tránh phụ thuộc.

Tìm hướng đi bền vững

Cũng giống như sản xuất hàng hóa công nghiệp, tiêu dùng, thị trường đầu ra luôn là mối quan tâm của người nông dân. Họ cũng muốn trồng các loại cây có giá trị kinh tế cao nhưng phải ổn định lâu dài, nếu sản phẩm làm ra không bán được thì coi như chết đói. Việc chặt cây này trồng cây khác cũng là “cực chẳng đã”. Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, bà Đinh Thị Liên – Phó Chủ tịch HĐND huyện Tràng Định – cho rằng, để ổn định sản xuất cho bà con nông dân, các cơ quan quản lí và cấp chính quyền nên tìm phương hướng giải quyết lâu dài thông qua việc trao đổi thông tin, thảo luận với phía đối tác Trung Quốc để nắm bắt nhu cầu sản lượng tiêu thụ, thời gian, giá cả … tiến tới kí hợp đồng hợp tác lâu dài, hoặc kêu gọi đầu tư xây nhà máy chế biến nguyên liệu. Có thể thấy, hầu hết sản phẩm nông sản dù xuất thô cũng đang gặp khó khăn và bị phụ thuộc quá nhiều vào một thị trường. Do vậy song song với việc hỗ trợ kĩ thuật, giống vốn trong sản xuất nông nghiệp, nhà nước cần nghiên cứu, đưa ra các cơ chế, chính sách phù hợp như thu hút đầu tư, phát triển mạnh công nghiệp chế biến, tích cực công tác xúc tiến thương mại, tìm thị trường mới … để người nông dân bám trụ và trung thành với loại cây – con của mình”.

………………………….

“Ngư dân cần liên kết để chống ép giá

Lâu nay, khai thác biển gặp khó khăn, hiệu quả không cao … Tuy nhiên, vấn đề sản phẩm khai thác bị tư thương ép giá khiến ngư dân gặp khó khăn vẫn chưa được bà con đề cập. Mấy năm qua, bà con ngư dân làm nghề khai thác thủy sản ở huyện ven biển Phú Tân, tỉnh Cà Mau gặp rất nhiều khó khăn. Nguyên nhân là do giá sản phẩm biển hết sức bấp bênh. Trong đó, một phần do chất lượng sản phẩm khai thác không cao, phần lớn lại phụ thuộc vào quyết định của các chủ vựa thu mua. 

Ông Huỳnh Văn Thắng, ở thị trấn Cái Đôi Vàm, huyện Phú Tân nói: “Thì tôm cá đem về bị vựa ép giá, thương lái ép giá, mần ăn không có lời, bị dầu lên cao quá! Nhà nước cần có giải pháp để cho dân vùng ven biển phát triển”. Trên thực tế, tư thương là người chi phối, còn ngư dân chịu thiệt thòi, mặc dù họ là người trực tiếp sản xuất. Bởi có một bộ phận ngư dân do thiếu vốn, nên hợp đồng ứng trước vốn của các chủ vựa để có điều kiện ra khơi. Do đó, buộc họ phải bán sản phẩm khai thác lại cho các chủ vựa. Đây là điều kiện để các chủ vựa tự do quyết định giá. Ngư dân khó khăn nhưng không thể bán được cho chủ khác. Vì thế, họ luôn nằm trong vòng lẩn quẫn ứng trước, trả sau. Có những ngư dân không nợ các chủ vựa nhưng cũng gặp khó khăn về đầu ra. Sản phẩm sau khai thác được nếu không bán cho chủ vựa thì cũng không biết bán cho ai. Bởi bà con phần nhiều thiếu phương tiện vận chuyển đi nơi khác, nếu vận chuyển thì phải tốn thêm một phần chi phí. Để giải quyết sự lệ thuộc này, nhiều bà con cho rằng nếu được nhà nước hỗ trợ cho vay vốn vài chục triệu đồng để ngư dân vừa có đủ vốn trả nợ các chủ vựa, vừa có vốn lưu động để ra khơi, ít nhất là một chuyến biển thì mới có quyền quyết định bán sản phẩm của mình cho ai mua giá cao hơn. Tuy nhiên, nếu chuyến biển gặp thất bát thì bà con cũng hết vốn và lại ứng của các chủ vựa. Đâu lại vào đấy. Nếu chuyến biển thu được sản phẩm khá thì chưa chắc ngư dân đã bán được giá cao một khi phần lớn các chủ vựa đều có sự liên kết với nhau. Ông Phan Văn Phúc, ở thị trấn Cái Đôi Vàm, mong muốn: “Bây giờ yêu cầu thương buôn làm sao lên giá thôi chứ bây giờ hỗ trợ bao nhiêu cũng vô đó thôi, không có tác dụng gì hết, không có tác dụng gì hết. Muốn yêu cầu những thương buôn khác xuống mua lại, làm lại ổn định sao chứ để mấy thằng thương buôn này không tụi tui không làm nổi. Bây giờ mấy ông hỗ trợ bao nhiêu cũng hổng nhằm gì hết. Đâu có đủ phương tiện đâu mà đi. Phương tiện muốn sắm đi chỗ khác cũng năm bảy trăm triệu mới đi nổi chứ còn năm chục triệu đâu có gì”.

Rõ ràng chưa có một hành lang pháp lí nào để đảm bảo vấn đề giá cả hay bao tiêu sản phẩm cho ngư dân sau từng chuyến biển. Chính vì thế, không ai khác mà chính bà con phải tự cứu lấy mình thông qua hình thức liên kết sản xuất trên biển. Việc hợp tác này đã phát huy hiệu quả tích cực, nhưng chưa được nhân rộng. Đó là năm, bảy phương tiện cùng cử một phương tiện luân phiên ra vào vận chuyển sản phẩm và tiếp nguyên, nhiên liệu cho các phương tiện khác để giảm chi phí ra vào. Đã đến lúc, ngư dân không thể sản xuất đơn lẻ mà phải liên kết lại với hình thức tổ hợp tác hoặc các hợp tác xã. Bởi một khi có tổ chức, thì sẽ có sự quản lí và kiểm soát lẫn nhau một cách chặt chẽ hơn trong nghề khai thác thủy sản truyền thống này”.

Kết luận: Cơ đồ của thương lái được tạo dựng trên máu, nước mắt và mồ hôi của người khác. Ngày nào chưa có ai nhận thức ra điều này thì ngày đó dân ta còn khổ hoài!

3. Điều kiện cần và đủ:

Sau đây là những điều kiện tối thiểu cần và đủ để bạn có thể thực hiện thành công ý tưởng này:

+ Bạn phải có một số vốn khoảng một tỉ VND trở lên. Số vốn này chủ yếu dùng để đầu tư thực hiện ý tưởng: Xây dựng cơ sở hạ tầng; mua dụng cụ, máy móc, thiết bị; thuê nhân lực; lập trang web; quảng cáo; giao dịch …

+ Bạn phải nắm được kĩ thuật kinh doanh mô hình này.

+ Bạn phải kiên nhẫn đủ để theo đuổi ý tưởng.

+ Bạn phải am hiểu về internet, thiết kế web, logo, slogan, banner và có khiếu chọn hình ảnh, viết bài đăng trên web.

+ Bạn phải là người có khiếu giao tiếp, nhạy bén, sáng tạo, cần cù …

+ Bạn phải là người cầu tiến, chu toàn, quản lí chặt chẽ tiền bạc …

4. Khó khăn và thuận lợi: 

Kinh doanh bất cứ lĩnh vực nào cũng có khó khăn và thuận lợi, nếu như bạn cảm thấy mình không thể vượt qua những khó khăn liệt kê dưới đây thì tốt nhất không nên chọn thực hiện ý tưởng này. Sau đây là một số khó khăn và thuận lợi điển hình khi bạn quyết định theo đuổi ý tưởng này:

Khó khăn:

+ Về kĩ thuật kinh doanh: Khi nghĩ ra ý tưởng tác giả đã nghĩ ra kĩ thuật kinh doanh để thành công với mô hình này, do đó bạn nên liên hệ với tác giả để biết cách thực hiện.

+ Về việc lập web: Nhiều người cứ cho rằng lập web không có gì khó, thật ra để có một trang web thú vị lôi cuốn khách hàng là điều không hề dễ dàng. Ngoài cách trình bày, chọn lọc hình ảnh, nội dung … thì khó khăn nhất chính là viết bài. Người quản lí web phải viết bài sao cho thật hay, ý nghĩa, phù hợp tâm lí người đọc, đúng đắn, thiết thực … Bạn phải biết rằng đối tượng khách hàng của bạn là ai để khi viết bài bạn phải nêu bật lí do tại sao họ nên chọn sản phẩm, dịch vụ của bạn. Vấn đề này tưởng đơn giản nhưng lại rất khó đối với những ai không có khiếu văn chương.

+ Về việc quản lí tiền bạc: Để làm nên sản nghiệp lớn bạn phải học cách quản lí chặt chẽ tiền bạc, đây là một yêu cầu không thể thiếu ở người làm giàu.

+ Về việc tuyển dụng, quản lí nhân sự: Đừng coi thường tính chuyên nghiệp ngay từ đầu. Nhân viên phải có đạo đức nghề nghiệp, kỉ luật, siêng năng … Đối với những bạn đã từng đứng ở cương vị quản lí có những hiểu biết nhất định về nghiệp vụ nhân sự thì không nói làm gì, nhưng đối với những bạn mới ra đời khi đứng ở cương vị quản lí sẽ rất lúng túng. Cái gì cũng phải học, rèn luyện từ từ, nếu có quyết tâm thì bạn sẽ làm tốt thôi.

Thuận lợi:    

+ Ý tưởng làm giàu khả thi, thiết thực.

+ Lợi nhuận cao.

+ Nhu cầu nhiều.

+ Rủi ro thấp, bền vững.

+ Qui mô mở rộng không ngừng.

+ Tận dụng được lực lượng lao động trình độ thấp, dư thừa.

5. Cách thức chuẩn bị và thực hiện:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

6. Duy trì và phát triển:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

 

Chat Master Club

27/12/2013

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s