Ý tưởng thương mại hóa tranh

1. Ý tưởng:

Bạn đam mê hội họa, bạn có tài xử lí hình ảnh bằng đồ họa? Bạn có thể thử sức mình bằng cách ý tưởng kinh doanh “thương mại hóa tranh” đó!

Bạn sẽ chế ra rất nhiều loại tranh. Chúng có kích thước đủ loại, có thể do bạn vẽ ra hay sao chép … Chúng chỉ có một tấm hay gồm rất nhiều mảnh ghép riêng lẻ ghép lại với nhau để tạo thành một bức tranh sinh động. Chúng được vẽ trên giấy hay in ấn trên bất cứ chất liệu nào. Chúng có thể dán vào tường, bàn, tủ, quần áo, da … bằng đủ loại chất liệu hay dụng cụ (kẹp, nam châm) … Thiết kế, vẽ/in ấn xong rồi … thì hãy đem bán nó!

Tranh 01

Để làm giàu cho cuộc sống, để cuộc sống đầy màu sắc hay đó chỉ là thú vui, dạy con học, trang trí, quảng cáo hay gì gì đó …, con người hay sử dụng tranh vẽ. Họ thường treo tranh trên tường, dán tranh ở bất cứ nơi đâu họ thích. Khách hàng có thể đặt hàng bạn về nội dung tranh, loại tranh, kích thước tranh … thông qua những mẫu mã tranh mà bạn design trên web, sau đó đem về để treo, dán, đính, xem … chúng. Đây là một công việc vô cùng thú vị và hái ra tiền đó bạn à!

Bạn thử tưởng tượng một người mới xây nhà xong muốn trang trí phòng con gái của mình bằng những bức tranh theo một câu chuyện nào đó thì làm sao nhỉ? Đâu phải ở đâu cũng bán những bức tranh theo ý họ đúng không? Bạn có thể đến nhà bàn bạc với họ về số lượng, chủng loại tranh cần thiết, kích thước, bố trí chúng như thế nào …, sau đó về nhà làm và giao hàng cho họ. Qua rồi cái thời vẽ tranh trên tường. Nó vừa lâu lắc, mắc mỏ, khó thay đổi thường xuyên mà phạm vi hoạt động lại không rộng …

Bạn thử tượng tượng một quán cà phê, quán ăn, siêu thị … mới mở muốn trang trí theo phong cách nào đó thì phải làm sao? Tranh cát ư? Tranh lụa ư? Tranh gỗ ư? Tranh vỏ ốc ư? Tranh giấy ư? … Treo ư? Dán ư? … Điều đó không quan trọng, cứ đưa ra các yêu cầu cụ thể bạn sẽ làm cho họ để họ trang trí bắt mắt nhất.

Xưa nay tranh vẫn bị coi như một loại hàng hóa xa xỉ, nhưng bây giờ bạn sẽ thương mại hóa chúng để phục vụ rộng rãi công chúng. Trong một số trường hợp nào đó bạn còn có thể cho thuê tranh để khách hàng trang trí trong một thời gian nhất định nữa.

Tôi có quen một người có con học lớp một. Cha mẹ cháu phải mua rất nhiều tranh vẽ ghi tiếng Anh, các phép toán … treo/dán lên tường để dạy cháu, cháu học, nhớ lâu …; thế nhưng chỉ treo/dán được một thời gian phải bỏ đi. Chi phí này đè nặng lên vai các ông bố bà mẹ. Thiết nghĩ không cần thiết nếu ta có dịch vụ cho thuê tranh. Nhiều nhà hàng, khách sạn … muốn không gian trong phòng luôn luôn mới đâu phải lúc nào cũng bỏ ra chi phí mua tranh về. Chỉ cần bỏ ra ít tiền là họ đã có diện mạo khác làm hài lòng khách hàng. Cuộc sống thay đổi từng ngày, từng giờ, thật nhàm chán khi bạn phải sống mãi một cuộc sống như vậy!

Sẽ thật sáng tạo biết bao khi bạn thiết kế ra những bức trang nhỏ, có thể ghép với nhau được để các bạn trẻ tự tay đính vào hoa, giỏ quà, thiệp … tặng người thân, người yêu, bạn bè … Bây giờ “mốt” tự làm những đồ vật bằng tay đang thịnh hành lắm đấy!

Sẽ thật tuyệt vời nếu nhiều bức ảnh cũ của khách hàng được bạn thay đổi diện mạo cho nó đẹp hơn, phù hợp hơn với cuộc sống hiện tại. Nhiều bức hình cưới chụp đã lâu chỉ cần thiết kế lại nó sẽ đẹp hơn bao giờ hết …

Và còn rất nhiều việc phải làm khi bạn triển khai thực hiện ý tưởng này …

2. Hoàn cảnh khách quan:

“Trong số rất nhiều những thú chơi của người Việt chúng ta như chơi cổ vật, chơi sách, chơi chim, chơi cá, chơi cây cảnh, thú chơi tranh tương đối ít phổ biến nhất, và có thể nói, hiện đang phát triển mạnh kể từ những ngày đầu mở cửa. Thời tiền chiến, kể từ năm 1925 khi trường Mĩ Thuật Đông Dương được thành lập bởi người Pháp, số người biết chơi tranh rất là ít ỏi và họ đều thuộc giới thượng lưu có chút Tây học, hoặc là một số rất hiếm các thương gia giàu có. Giới thường dân vào lúc đó chỉ chơi các loại tranh Tết, tranh Gà, tranh Lợn … Với thời gian số người biết chơi tranh có gia tăng nhưng chỉ thực sự thành một phong trào trong thời gian gần đây, kể từ những ngày đầu mở cửa, bằng chứng là những ga-lơ-ri, những phòng chép tranh mọc lên như nấm.

Tranh có đủ loại, tranh dầu, tranh lụa (gốc gác từ nước Tàu), tranh khắc gỗ, tranh giấy dó … Những thứ người chơi có trình độ một chút ưa thích vẫn là tranh sơn dầu, vì chất liệu sơn dầu bền vững hơn và được thưởng thức nhiều hơn ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên trong lãnh vực này các hoạ sĩ người mình có thể nói chưa thể địch lại các bậc thầy Âu Châu vì đây vốn là sở trường và truyền thống của họ đã cả ngàn năm rồi.

Với kẻ thưởng ngoạn có chút ít hiểu biết về tranh, các tiêu chuẩn dưới đây cần phải được đạt tới: Trước hết bức tranh phải “bắt” mắt, sau đó nó phải đem lại được ít nhiều thoải mái cho tâm hồn cũng như sự thú vị cho con tim. Một nhà sưu tầm tranh, đồng thời là một tay buôn tranh có danh tiếng ở Pháp đã cho rằng những phẩm chất cần thiết cho một bức tranh để đạt tới thành công là:

– Sự thành thật rung cảm.

– Cường độ màu sắc.

– Âm hưởng màu sắc.

– Sự độc đáo của ý tưởng.

– Sự độc đáo của bút pháp.

Theo ông chỉ cần thiếu một trong những phẩm chất cần thiết này là tác phẩm coi như không đạt. Nhưng đối với những người thưởng ngoạn bình thường thì chỉ cần bức tranh “chứa đựng” một cái gì đó, “nói lên” cái gì đó, nghĩa là có sức hút người xem, không khiến họ dửng dưng thì đã có thể coi là một tranh đẹp có giá trị.

Trình độ ý thức được cái đẹp như thế nào của người thưởng ngoạn nhất thiết không đồng nhất, có bức tranh người này cho là đẹp thì người kia lại thấy là xấu. Thực tế là ở nước ta số người có trình độ thưởng ngoạn tranh khá cao rất là hiếm. Tuy nhiên, theo một hoạ sĩ lão thành “việc thưởng thức một bức tranh không cần đòi hỏi đến sự hiểu biết về kĩ thuật hội hoạ – việc nghiên cứu một bức tranh là việc của nhà chuyên môn – vì ông này lí luận, khi xem tivi, với máy móc điện tử trùng điệp bên trong, bạn đâu cần biết mà cũng vẫn xem được; hơn nữa, bức tranh cũng như một người đẹp, thoạt nhìn thấy là bạn có thể rung động ngay chứ đâu cần phải nghĩ tới các chi tiết “kĩ thuật” như “đen, trắng, vòng ngực, vòng mông …”

Số người chơi tranh ở nước ta ngày nay có thể tạm chia làm ba tầng lớp. Lớp người bình dân thì tranh nào vui mắt, màu sắc tươi tắn dễ được dùng để trang trí là họ thích, vì do không biết, họ chẳng cần chú ý gì tới các tiêu chuẩn, kĩ thuật hội hoạ. Hai tầng lớp còn lại, một thích “cảm” một tranh đẹp khi thấy nó hội đủ các yếu tố: Bố cục, màu sắc và đường nét, đồng thời được thực hiện theo sát sự thật ngoài đời. Với lớp người này những đề tài hội hè đình đám rất được ưa thích. Tầng lớp cuối cùng lại ưa thích những cái gì tân kì và họ khoái tìm tòi. Trước một bức tranh có màu sắc lạ, có lối bố cục mới, có kĩ thuật độc đáo, họ có thể suy ngẫm hàng giờ, dang ra xa ngó, bước lại gần nhìn, rồi một khi họ đã “khám phá” hoặc tưởng đã khám phá được dụng ý mà hoạ sĩ muốn diễn tả bằng một nghệ thuật chẳng giống ai thì họ rất lấy làm thích thú.

Người thưởng thức tranh đôi khi như người đi du lịch vào một vũ trụ bí mật, huyền diệu mà anh ta không thể sử dụng được các điều hiểu biết đã thu lượm được một cách rời rạc và máy móc. Không thể xét về mặt kĩ thuật, chất liệu, rồi mới vận dụng đến cảm xúc khi xem một bức tranh, cũng như không thể nói rằng: “Cần phải rung động, cảm xúc trước, rồi mới đụng đến kĩ thuật, qui tắc, luật lệ để kiểm soát lại. Chính vì tác phẩm nghệ thuật do nhiều yếu tố tạo nên, và tất cả những yếu tố đó liên hệ, tương trợ, chi phối, điều hoà lẫn nhau để tạo ra một sắc thái chung. Chỉ khi người thưởng ngoạn tìm được cái mối liên hệ giữa các yếu tố trong một họa phẩm, và nhất là nhận ra được cái tính chất tương đối của mọi yếu tố đó, thì anh ta mới có thể cảm thấy những cái gì là tuyệt diệu trong nghệ thuật, nghĩa là bản chất của nghệ thuật tiềm ẩn trong một bức hoạ và đó là cái đẹp của bức hoạ đúng với danh từ “ĐẸP”.

Số hoạ sĩ lão thành nổi danh, phần lớn xuất thân từ trường Mĩ Thuật Đông Dương tới giờ này đã ra đi gần hết, các họa sĩ các thế hệ sau thì rất nhiều nhưng tựu trung những người đã có đẳng cấp thì chắc cũng chưa vượt quá con số một trăm người. Tranh của họ đã được biết tới ở một vài nơi ở Đông Nam Á như Hongkong, Singapore, Đại Hàn … nhưng ở Âu Châu thì có thể nói chưa có tiếng vang gì ghê gớm lắm. Về giá tranh thì cũng chưa có gì đáng nói lắm so với giá tranh của các hoạ sĩ ở Đông Nam Á, vì trong những kì đấu giá gần đây nghe nói giá cao nhất của các bậc thầy như Lê Phổ, Mai Thứ, Vũ Cao Đàm cũng chỉ mới là hơn 200,000 US$ trong khi có một hai hoạ sĩ người Nam Dương đã với được tới gần 3 triệu mỹ kim. Còn đối với Châu Âu thì từ con số 1, 2 trăm ngàn tới con số hàng mấy chục triệu, mấy trăm triệu như các bậc thầy Van Gogh, Picasso, Renoir, Matisse, Delaunay … thì còn là xa lắc xa lơ.

Như đã nói trên, trừ những người mới tập tành chơi tranh hoặc chỉ mua tranh để trang trí nhà cửa, chúng ta cũng có một số nhà sưu tập; một vài trong số các vị này, nhờ may mắn sưu tập được tác phẩm một số hoạ sĩ danh tiếng như Nguyễn Gia Trí, Tô Ngọc Vân, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Tư Nghiêm, Nguyễn Sáng đã trở thành tỉ phú, đã đi giao lưu với nhiều nước để trưng bày, triển lãm và … để bán tranh. Nhưng tựu trung, nếu muốn nói là nhà sưu tầm (collector) với đúng nghĩa của nó như ở các nơi khác trên thế giới thì … ngay lúc này, có lẽ ta chưa có một ai, vì ít người “cương quyết” chỉ “mua” mà không bán – phần lớn cô lếc (collect) đó nhưng hễ gặp các tên Đô, Quan, Mác, Yên, Đô Xinh (Singapore Dollar), thậm chí cả tên Áp Ga Ni (đơn vị tiền tệ của Afghanistan) thì các vị côlếcto, côlếcbé này tức khắc biến thành côlếc-hộ. Từ “côlếc-hộ” là một từ Anh Việt do một người có tính nghịch ngợm đã phát minh ra nhiều năm về trước khi anh ta in cho mình một danh thiếp tự xưng là côlếc-hộ, người ngoại quốc hỏi đã được anh ta giải thích là tôi cô lếc nhưng bây giờ cần tiền thì bán, chẳng là côlếc-hộ các anh thì là gì? Nhưng, còn thở là còn hi vọng, một ngày đẹp trời nào đó đất nước ta nhất định sẽ có côlếcto thứ thiệt … mong lắm thay!

Ở nước ta nhà sưu tập độc đáo nhất phải nói là ông Lâm Càfê vừa qua đời cách đây vài tháng. Ông có được một bộ sưu tập rất lớn nhờ bán chịu cà phê cho các danh hoạ thời đó thường tụ tập tại nhà ông mỗi sáng. Tuy lúc đầu có thể là ông không có nhiều hiểu biết về tranh nhưng ông hơn người ở chỗ đã có trong đầu một “chủ đích” và đã cương quyết thực hiện chủ đích đó tới thành công. Người bình thường cho uống chịu ăn chịu tới một mức nào đó thì thôi, ông thì khác, mỗi khi gặp hoạ sĩ nào quá túng không trả được, ông vẫn cung cấp đầy đủ, “còn cho mượn thêm tiền” tiêu vặt nữa … Một tính cách dễ thương như vậy, có là sắt đá các hoạ sĩ cũng phải cảm động. Và, tuy cũng có lúc phải bán, nghe nói khi ông mất, sưu tập của ông cũng còn gần nguyên vẹn. Trường hợp sưu tập của ông Lâm thật là hiếm có và mừng cho ông vì nghe nói ông có con cháu nối nghiệp sưu tập của ông.

Trước khi kết thúc bài viết nhỏ này, người viết muốn nói qua về một vấn đề đang rất phổ biến và đang làm phương hại không ít cho việc mua bán tranh pháo ở nước ta: Đó là vấn đề những tranh chép lại, mà chép luôn chữ kí – những tranh mà một người có óc khôi hài đã từng kêu là “phải xem bằng mũi, chứ không phải bằng mắt”, đơn giản là vì mùi sơn còn nồng nặc, dù đã được vẽ trên bố cũ, đã được phơi sương quết đất cho cũ xì cũ xịt – nhưng làm gì đi nữa, hương hoa của sơn cũng phải năm bảy tháng một năm mới hết. Việc tranh giả, tranh thật lẫn lộn bát nháo này làm các người ngoại quốc muốn làm ăn rất “ngán” tranh VN. Cũng may là những kẻ đã và đang làm ăn với chúng ta thực chất cũng chỉ mới là những loại ác đi lơ (art dealer) bình thường bực trung, các “đại gia” có thể nói là chưa thấy “giá đáo”.

Chúng ta còn rất nhiều thời gian để đưa tranh Việt Nam tiến lên chinh phục thế giới, và chúng ta chắc chắn sẽ dần dần có rất nhiều người biết chơi tranh, biết trân trọng tranh, biết thưởng thức một thú tiêu khiển tao nhã, cao cấp, đáng lưu tâm. Một điều chắc chắn cuối cùng là một ngày đẹp trời nào đó chúng ta sẽ có những nhà sưu tập thứ thiệt không thua bất cứ nhà sưu tập nào của thế giới, đồng thời cũng có những gallery uy tín không thua gallery nào của hoàn cầu”.

………………..

“Theo một họa sĩ, thú chơi tranh của người Việt hiện nay có vấn đề, họ chạy theo thời thượng, thích mua những bức tranh nổi tiếng được chép lại hoặc sản xuất hàng loạt.
Đến các gallery trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Đề Thám, Đồng Khởi, Lý Chính Thắng …, ở TPHCM, dễ dàng nhận thấy những phiên bản các tác phẩm điển phạm – nổi tiếng, từ cổ điển đến hiện đại, rồi đương đại. Mona Lisa của Leonardo Da Vinci có lẽ là tác phẩm được nhiều người biết đến nhất, và cũng dễ nhìn thấy ở các gallery này, giá có thể vài trăm nghìn đến vài triệu, tùy kích cỡ và công phu của người chép. Vì không có hiểu biết cơ bản về lịch sử nên họ tìm đến những tác giả nổi tiếng là điều tất nhiên. Những thông tin rộng rãi về tác giả này đủ để họ lấy làm kiến thức, hiểu biết và tự hào, khi có một bức tranh (dù chép thôi) treo trong nhà. Vì gu thẩm mĩ thấp, đa số sẵn sàng bỏ tiền ra mua một bức tranh chép, có khi giá còn cao hơn những tác phẩm của họa sĩ độc lập khác. Đi mua một bức tranh chép của Lê Phổ, Bùi Xuân Phái, Dương Bích Liên, Nguyễn Phan Chánh …, rồi so giá của các ngân hàng khác, sẽ biết được điều này. Nhiều họa sĩ đương thời muốn sống được hoặc nhái phong cách, hoặc sản xuất hàng loạt nếu tranh của mình bán được. Trường hợp của Đỗ Quang Em, Hoàng Chương, Nguyễn Thanh Bình, Trương Tuấn Kiệt …, là ví dụ.

Tại sao chuộng tranh giả, tranh chép?

Một, vì sự giáo dục và định hướng thẩm mĩ của ta còn sơ sài, chưa được cập nhật, chưa giúp người chơi tranh làm chủ được quan điểm của mình.

Hai, thị trường tranh giả, tranh nhái tràn lan, để tìm mua một bức tranh thật, có chất lượng thật khó. Giá tranh của thị trường Việt Nam trong những năm qua bị trượt dài là do điều này. Trường hợp của Bùi Xuân Phái là ví dụ dễ thấy nhất. Các nhà sưu tập và cả người giữ bản quyền cũng không thể phân biệt được đâu là tranh thật, giả, nên cách tốt nhất là thôi không mua hoặc hạ giá mua xuống mức thấp nhất.

Ba, tranh giả, tranh chép dễ chơi, vì nó là tác phẩm hoặc tác giả phải nỗ lực tìm hiểu nhiều. Tranh giả, tranh chép cũng dễ chịu hơn, nếu có giá cao cũng yên tâm bởi tiếng tăm của tác phẩm bão lãnh, không phải phập phồng như mua tác phẩm mới. Trong các cuộc đấu giá tranh ở khu vực Hong Kong, Singapore, Ma Cao, Thượng Hải, Indonesia, Hàn Quốc .., giá tranh (code) của Việt Nam thường bét nhất. Theo nhiều giám tuyển nghệ thuật (curator), không phải các họa sĩ và tác phẩm Việt Nam thiếu đẳng cấp, do thị trường tranh khó kiểm soát, những họa sĩ thế kỷ 20 bị giả nhan nhản, không cách nào phát hiện ra được. Những họa sĩ đương thời thì làm photocopy. Tại Indonesia, những họa sĩ đương đại của họ có thể bán bức tranh với giá trên 100.000 USD, thậm chí 250.000 USD, thông qua các cuộc đấu giá.Còn các họa sĩ danh giá nhất Việt Nam đương thời, cũng chỉ ì ạch ở mức giá dưới 20.000 USD, mà rất ít khi bán được. Họa sĩ Hồ Hữu Thủ, một tác giả thường có tranh trong các cuộc đấu giá khu vực, tâm sự: “Đừng để người chơi tranh, vốn lương thiện và khao khát tìm hiểu cái đẹp, lại bị lừa tới hai lần. Một, thói quen mua sắm chung của xã hội. Hai, bị vọng ngoại, chỉ tin vào các tác phẩm ngoại quốc””.

……………………

“Một người Việt đã đặt các nghệ nhân làm kính màu ở Mĩ thực hiện phiên bản của bức tranh kính Autumn Landscape nổi tiếng của Tiffany. Tuy nhiên đã gần 3 năm thi công, tốn kém không ít tiền bạc mà bức tranh kính này vẫn chưa hoàn thành.

Cách đây vài năm, trong một chuyến đi tới nhiều thành phố cổ ở Đức, đặc biệt là Dresden, Potsdam … tôi đã thực sự ấn tượng và choáng ngợp vì vẻ đẹp kì bí của những bức tranh kính màu khổng lồ có tuổi đời hàng trăm năm. Ở Việt Nam mấy năm gần đây nhiều người cũng đã bắt đầu có xu hướng tìm kiếm những bức tranh kính màu thật đẹp để trang trí cho ngôi nhà của mình. Tuy nhiên không phải ai cũng có khả năng đặt mua những bức tranh kính phiên bản bảo tàng tại nước ngoài phần vì nó quá mất thời gian và tốn kém, có khi lên đến cả triệu USD.

Trong một cuộc gặp gỡ tình cờ với một nhà văn hóa tại Hà Nội cách đây một năm, tôi tình cờ biết được ông đang rất kì công chuẩn bị cho một ngôi nhà mới ở ngoại ô và một vị trí đặc biệt trong ngôi nhà đã để dành sẵn cho một bức tranh kính phiên bản Cảnh đẹp mùa thu (Autumn Landscape) vô cùng nổi tiếng mà nghệ nhân người Mĩ Tiffany đã sáng tạo nên từ năm 1924. Phiên bản gốc của bức tranh kính tuyệt đẹp này chỉ có thể gặp ở Bảo tàng nghệ thuật Metropolitan (MET) danh tiếng của Mĩ tại New York hoa lệ.

Autumn Landscape được sáng tác trong thời kì ấn tượng của Tiffany. Những loại kính Favril đặc biệt cho phép ánh sáng tự nhiên xuyên qua, tạo nên một cảnh sắc kì bí. Chính vì vậy việc làm những bản sao của bức tranh này thực sự là một thách thức với bất cứ ai, dù cho đó là những nghệ nhân giỏi nhất.

Phiên bản của Autumn Landscape được ông đặt chính các nghệ nhân làm kính màu của Mĩ thực hiện và chấp nhận chi một khoản tiền không nhỏ cho họ bay từ Los Angeles tới New York nhiều lần để nghiên cứu trực tiếp đặc điểm của từng loại kính màu trong tác phẩm gốc trước khi thực hiện.

Do chưa có ai đặt làm Autumn Landscape trước đó nên tiến độ thực hiện bức tranh tuyệt mĩ này đã kéo dài gần 3 năm qua mà chưa hoàn thành. Làm một chiếc chao đèn kính màu đã khó, thực hiện cả một bức tranh kính rộng tới 8 m2 với hàng ngàn miếng kính hình thù phức tạp với những sắc độ khác nhau khiến công việc của các nghệ nhân trở nên cực kì thử thách.

Tranh 02

Autumn Landscape

Công đoạn tìm kính và cắt kính chiếm phần lớn thời gian của họ và không ai dám đặt ra ngày hoàn thành. Số tiền chi cho tác phẩm tranh kính đẹp mê hồn này chắc chắn sẽ không bao giờ được tiết lộ. Tuy nhiên, với những ai biết về tranh kính thì chắc chắn chỉ có những người mê kính đến tận cùng và có một bệ đỡ kinh tế vững chắc mới có khả năng chi trả.

Khác với dòng tranh kính ra đời từ thời kì Phục hưng ở châu Âu, dòng kính màu Opal (mắt mèo hoặc mờ đục) mới lạ được người Mĩ sáng chế, do các nghệ sĩ đương thời nổi tiếng như Tiffany và LaFarge … sử dụng có tên gọi là kính Opal. Đặc biệt, những bức tranh kính với họa tiết cây cỏ, hoa lá, phong cảnh thiên nhiên với màu sắc rực rỡ của Tiffany được rất nhiều người ngưỡng mộ. Ông đã cho ra đời nhiều loại kính mờ đục rất đặc biệt và dần trở thành người tiên phong trong lĩnh vực tranh kính.

Loại kính màu do Tiffany sáng tạo ra có khả năng phát ánh sáng theo một lối rất đặc biệt. Cảm nhận của người xem về màu sắc, sắc độ và ánh sáng luôn thay đổi theo thời tiết, độ mạnh yếu của ánh sáng. Những bức tranh kính có thể cho những màu sắc khác nhau giữa ngày và đêm, giữa một ngày nắng rực rỡ và một ngày đông âm u.

Đặc biệt, những họa tiết thiên nhiên trên tranh kính màu của Tiffany luôn cho người xem một cảm giác nhẹ nhàng và thư giãn. Thế giới thiên nhiên rực rỡ đi vào tranh kính của Tiffany khiến chúng trở nên lộng lẫy và quyến rũ hơn. Chính vì lẽ đó, rất nhiều người muốn sở hữu phiên bản những bức tranh kính đã trở thành huyền thoại của Tiffany vốn nay chỉ có thể tìm thấy ở những bảo tàng nổi tiếng thế giới.

Những bức tranh kính dù là các phiên bản khác nhau đều là những tác phẩm nghệ thuật thực sự. Nếu như các họa sĩ chỉ dùng màu để vẽ tranh thì các nghệ nhân làm tranh kính không chỉ là những bậc thầy về màu sắc, về phối màu mà còn là những người thợ cao cấp bởi họ phải hoàn tất công việc ghép hàng vạn mảnh kính màu với sắc độ và hình thù khác nhau thành một bức tranh hoàn thiện.

Công thức tạo màu cho kính Tiffany chỉ có số ít những nghệ nhân thượng hạng nắm được (và số này thì mất đi theo thời gian). Bởi chỉ một sai sót có thể phải bỏ đi một mẻ kính hay phá hỏng hoàn toàn một bức tranh. Quá trình pha trộn các tổ hợp màu sắc của kính màu Tiffany vô cùng phức tạp và chính điều này đã tạo nên các hiệu ứng ánh sáng đặc biệt cho những bức tranh. Chúng giống như là một liệu pháp tinh thần tuyệt vời cho con người mỗi khi cần thư giãn do quá mệt mỏi với công việc cũng như cuộc sống. Chính vì điều này Tiffany sẽ mãi là huyền thoại”.

Kết luận: Sau khi đọc những thông tin trên bạn thấy thị trường tranh Việt Nam vô cùng phức tạp, nói chung chúng ta chỉ có thể kinh doanh theo phương pháp “thương mại hóa tranh” chứ chưa thể kinh doanh theo kiểu độc quyền mà làm giàu được. Phần vì tầm hạn chế của người dân, phần vì trình độ của người nghệ sĩ, công nghệ, trào lưu … Chắc chắn ý tưởng này khi ứng dụng vào thực tế sẽ đem lại thu nhập đáng kể cho những người đam mê lĩnh vực nghệ thuật này.

3. Điều kiện cần và đủ:

Sau đây là những điều kiện tối thiểu cần và đủ để bạn có thể thực hiện thành công ý tưởng này:

+ Bạn cần số vốn khoảng 20 – 50 triệu VND. Số vốn này bạn sẽ dùng để đầu tư cho thiết bị, máy móc in ấn hình ảnh là chủ yếu, sau đó mới đến mua tranh, thuê nhân lực, lập trang web; quảng cáo; giao dịch…

+ Bạn phải nắm được kĩ thuật kinh doanh mô hình này.

+ Bạn phải kiên nhẫn đủ để theo đuổi ý tưởng.

+ Bạn phải am hiểu về internet, thiết kế web, logo, slogan, banner và có khiếu chọn hình ảnh, viết bài đăng trên web.

+ Bạn phải là người có khiếu giao tiếp, nhạy bén, sáng tạo, cần cù …

+ Bạn phải là người cầu tiến, chu toàn, quản lí chặt chẽ tiền bạc …

4. Khó khăn và thuận lợi:  

Kinh doanh bất cứ lĩnh vực nào cũng có khó khăn và thuận lợi, nếu như bạn cảm thấy mình không thể vượt qua những khó khăn liệt kê dưới đây thì tốt nhất không nên chọn thực hiện ý tưởng này. Sau đây là một số khó khăn và thuận lợi điển hình khi bạn quyết định theo đuổi ý tưởng này:

Khó khăn:

+ Về kĩ thuật kinh doanh: Khi nghĩ ra ý tưởng tác giả đã nghĩ ra kĩ thuật kinh doanh để thành công với mô hình này, do đó bạn nên liên hệ với tác giả để biết cách thực hiện.

+ Về việc lập web: Nhiều người cứ cho rằng lập web không có gì khó, thật ra để có một trang web thú vị lôi cuốn khách hàng là điều không hề dễ dàng. Ngoài cách trình bày, chọn lọc hình ảnh, nội dung … thì khó khăn nhất chính là viết bài. Người quản lí web phải viết bài sao cho thật hay, ý nghĩa, phù hợp tâm lí người đọc, đúng đắn, thiết thực … Bạn phải biết rằng đối tượng khách hàng của bạn là ai để khi viết bài bạn phải nêu bật lí do tại sao họ nên chọn sản phẩm, dịch vụ của bạn. Vấn đề này tưởng đơn giản nhưng lại rất khó đối với những ai không có khiếu văn chương.

+ Về việc quản lí tiền bạc: Để làm nên sản nghiệp lớn bạn phải học cách quản lí chặt chẽ tiền bạc, đây là một yêu cầu không thể thiếu ở người làm giàu.

Thuận lợi:    

+ Đây là một ý tưởng kinh doanh ít vốn, khả thi, thiết thực.

+ Lợi nhuận cao, nhu cầu nhiều.

+ Rủi ro thấp.

+ Bền vững.

+ Qui mô mở rộng không ngừng.

+ Tạo ra nhiều công ăn việc làm cho người trình độ thấp.

5. Cách thức chuẩn bị và thực hiện:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

6. Duy trì và phát triển:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

 

Chat Master Club

22/02/2013

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s