Ý tưởng nhà nghỉ qua đêm

1. Ý tưởng:

Khi nền kinh tế lâm vào tình trạng khó khăn người dân có xu hướng ngày càng tiết kiệm, chính vì vậy, mô hình kinh doanh nào vừa đáp ứng tốt nhu cầu của họ vừa giúp họ tiết kiệm chi phí thì họ sẽ chọn.

Muốn nghỉ qua đêm mà không phải chi phí nhiều rơi vào các đối tượng sau:

+ Những đối tượng đi du lịch mà muốn tiết kiệm, muốn thử cảm giác mới mẻ. Họ không muốn bỏ ra chi phí lớn để mướn phòng ở các khách sạn, nhà nghỉ.

+ Những người nghèo lỡ xa nhà vì một lí do nào đấy như: Chưa về nhà kịp; chưa có nhà; chăm sóc, thăm viếng … người thân …

+ Những người chưa đủ khả năng mua nhà nhưng muốn trụ lại các thành phố lớn, các trung tâm sầm uất …

Ý tưởng của tôi như sau:

Chúng ta sẽ cho xây dựng những “nhà nghỉ qua đêm” ở các trung tâm thành phố, đô thị, khu du lịch … “Nhà nghỉ qua đêm” này không giống như các nhà nghỉ thông thường. Nó sẽ có nhiều không gian riêng. Không gian A là không gian sinh hoạt chung cho những người mướn phòng trong “nhà nghỉ qua đêm”. Ở không gian sinh hoạt chung này họ có thể mua sắm (vì ở đây sẽ bố trí một siêu thị mini), ăn uống, nói chuyện, đọc sách (ở đây sẽ có tủ sách, báo cho thuê), gặp gỡ bạn bè, xem phim … Không gian B là các tủ chứa đồ cá nhân cho thuê khi khách hàng có nhu cầu thuê để cất giữ đồ của mình. Không gian C là nhà để xe cho khách hàng. Không gian D là nhà vệ sinh, toilet, máy giặt … Không gian E là các phòng dài 2 m, rộng 1,5 m, cao khoảng 1,5 m chỉ để ngủ. Phòng có đèn sáng, có kết nối internet, chiếu, gối, chăn … Phòng cũng có cửa và có lỗ thông khí. Tôi tạm gọi các phòng này là “phòng qua đêm”.

Phong qua dem

Một “nhà nghỉ qua đêm” theo ý tưởng này sẽ bố trí được rất nhiều “phòng qua đêm” theo kiểu chồng 2 tầng lên nhau. Muốn lên phòng trên thì phải leo lên thang. Phòng có thể chứa được hai người. Giá thuê một phòng như vậy sẽ thấp bằng một nửa giá thuê phòng hiện tại. Bởi có những người chỉ cần thuê phòng để ngủ nên loại hình này sẽ là lựa chọn tốt nhất cho họ.

Khi bước vào một “nhà nghỉ qua đêm” như vậy bạn sẽ có cảm giác mình đang bước vào một nhà sinh hoạt tập thể. Ở đây có siêu thị, thư viện, nhà để xe, nhà tắm, toilet, kho chứa đồ và nơi để ngủ. Nhà nghỉ này cũng giống như khách sạn vì có nhân viên phục vụ lịch sự, bảo vệ thường xuyên có mặt. Khi bạn vào nhà nghỉ bạn phải tuân thủ nội qui sinh hoạt nơi đây.

Có thể bạn cho rằng ý tưởng này không khả thi, nhưng thực tế nó là một mô hình khá thành công ở Nhật. Qua thực tế quan sát, nghiên cứu tôi thấy rất nhiều người cần một chỗ ngả lưng qua đêm với giá rẻ. Họ có thể là người thân ở xa lên thành phố chăm sóc bệnh nhân, sinh viên lên thành phố ôn thi đại học hay người đi làm ăn xa … Đối với họ việc thuê phòng khách sạn hay nhà trọ ở gần trung tâm thành phố là một việc làm quá xa xỉ, ngoài tầm tay với. Một số người đủ khả năng nhưng lại không muốn tiêu tốn tiền cho những khách sạn, nhà trọ chặt chém khi phải xa nhà. Mục đích họ đến nơi đó chỉ để giải trí, tìm hiểu, nghiên cứu, học tập, làm từ thiện … là chủ yếu chứ không phải tiêu tiền. Bên cạnh đó, đâu phải ta xây nhà nghỉ ra chỉ để cho thuê “phòng qua đêm” không đâu, mà ta còn bán hàng, làm các dịch vụ khác để thu lợi nhuận. Cái này hỗ trợ cái kia. Đó là những lí do tôi tin mô hình này có nhiều khả năng thành công khi triển khai vào thực tế.

2. Hoàn cảnh khách quan:

“Nhiều người Nhật thất nghiệp đang trải qua những ngày dài khốn khó trong những cái hộp nhựa chỉ nhỉnh hơn nơi yên nghỉ của người quá cố, chứa đầy bế tắc về tương lai. Tờ New York Times đã làm một phóng sự đầy cảm xúc về cuộc sống của họ, nằm khuất phía sau vẻ lộng lẫy sáng lòa của các đô thị công nghiệp.

Atsushi Nakanishi mất việc từ Giáng sinh. Với những người Nhật như anh, nhà chỉ là một nơi nhỉnh hơn quan tài một chút, trong một tổ hợp gồm các ngăn kéo có công dụng như giường nằm, chụm lại với nhau trong các “khách sạn con nhộng” đổ nát ở Nhật. “Một nơi chỉ để bò vào và ngủ”, Nakanishi nói trong khi xoay xoay cổ và vuốt bộ comple đen, một trong hai bộ anh còn giữ lại sau khi bỏ tủ quần áo vì tủ chiếm diện tích. “Rồi bạn cũng sẽ quen với nó”, anh nói.

Vào thời điểm khách sạn Shinjuku 510 được mở cách đây hai mươi năm, những ngăn kéo bằng nhựa nhỏ bé này là nơi trú chân cho những công chức lỡ chuyến tàu cuối cùng về nhà. Mỗi khoang kéo của Shinjuku 510 với chiều dài chưa đến 2 mét, chiều rộng 1,5 mét, không đủ cao để đứng lên. Và bây giờ thì những khoang kéo này lại trở thành sự lựa chọn hợp túi tiền cho những con người không còn nơi đâu để đi khi nước Nhật trải qua cuộc suy thoái tệ hại nhất kể từ chiến tranh thế giới thứ hai. Do hậu quả của khủng hoảng kinh tế, công nhân và viên chức bị đuổi việc ồ ạt trong năm 2009. Rất nhiều những người mới thất nghiệp này bị tống ra khỏi những căn nhà của công ty, và cũng không đủ tiền đi thuê nhà. Họ trở thành vô gia cư. Tình trạng này khiến chính phủ Nhật phải mở hàng loạt nơi trú ẩn khẩn cấp trong dịp lễ năm mới, nhằm giúp người thất nghiệp và vô gia cư. “Trong mùa lễ hội lạnh lẽo hơn này, chính phủ sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp những ai đang trải qua khó khăn”, Thủ tướng Yukio Hatoyama phát biểu trong một đoạn video đăng trên Youtube hôm 26/12. “Các bạn không đơn độc”, Thủ tướng nói.

Anh Nakanishi, năm nay 40 tuổi, vẫn tự cho mình còn may mắn. Anh từng làm công việc vặt ở một dây chuyền lắp ráp của Isuzu, làm tại một sòng bạc và làm bảo vệ. Anh chuyển đến một “khách sạn con nhộng” ở khu Shinjuku, Tokyo vào tháng 4 để tiết kiệm tiền thuê nhà trong khi anh làm ca đêm ở một công ty giao hàng. Anh Nakanishi đã từng học kinh tế ở một đại học trong vùng, nhưng mơ ước trở thành một luật sư, được làm việc với các văn bản pháp luật hàng ngày. Anh đang học để thi vào trường luật. Từ khi thất nghiệp, anh thậm chí không biết mình còn có thể chi trả cho cái khoang kéo để ngủ được bao lâu.

Giá thuê cho một không gian nhỏ như vậy lại đắt một cách bất ngờ: 59.000 yen (khoảng 640 USD) mỗi tháng cho một ngăn tầng trên. Nhưng vì không phải đặt cọc trước, không có các khoản phí phụ, lại có các tiện nghi cơ bản như khăn sạch, tắm công cộng, tắm hơi không mất tiền nên giá cả như vậy vẫn rẻ hơn rất nhiều so với việc thuê một căn hộ ở Tokyo, Nakanishi cho biết. Mặc dù vậy, nơi đây không thể cho khách một giấc ngủ sâu. Những ngăn kéo không có cửa, chỉ có những bức bình phong được kéo xuống. Mọi tiếng va chạm vào tường nhựa, mọi tiếng hắt xì hơi đều được âm vang dội qua các khoang. Mỗi khoang kéo chỉ được trang bị một đèn, một TV nhỏ với tai nghe, mắc treo áo, chăn mỏng và một chiếc gối cứng độn vỏ trấu. Hầu hết vật dụng, từ áo cho đến kem cạo râu phải cất trong các ngăn tủ cá nhân ở một khu vực khác. Có một phòng chung chứa những chiếc ngăn kéo đựng đồ cũ kĩ, phòng ăn và một dãy các chậu rửa. Khói thuốc tràn ngập. Camera an ninh gắn ở khắp nơi. Nhưng các nhân viên khách sạn vẫn cố gắng để khiến các vị khách thoải mái. “Chào mừng anh đã về nhà”, họ nói với những người thuê ngăn kéo ngủ.

“Những khách hàng chính của chúng tôi từng là các viên chức say rượu và lỡ chuyến tàu cuối”, Tetsuya Akasako, quản lí trưởng của khách sạn nói. Nhưng từ hai năm trước, khách sạn bắt đầu chú ý rằng những vị khách ở hàng tuần, thậm chí hàng tháng. Năm nay, khách sạn đã giới thiệu gói giảm giá cho những khách thuê một tháng hoặc lâu hơn. Hiện nay khoảng 100 trong số 300 khoang kéo của khách sạn được thuê bằng tháng. Sau một số đề nghị từ những khách thuê lâu năm, khách sạn đã nhận được sự cho phép đặc biệt của chính phủ để những người này đăng kí thường trú ở những khoang kéo. Có một chỗ ở cố định sẽ khiến những người thất nghiệp đỡ khó khăn khi đi xin việc.

Hai giờ sáng vào một buổi tối tháng 12, hai cô gái ngồi xem TV trong phòng tắm hơi. Một cô cho biết cô đến Tokyo để tìm việc. Cô dự định làm tiếp viên ở một quán rượu, nơi phụ nữ được trả tiền để nói chuyện với đàn ông. Cô gái mới 20 tuổi nói cô hi vọng tìm được một công việc ở câu lạc bộ để có thể kiếm một căn hộ. Cô từ chối nêu tên vì không muốn gia đình biết cô đang làm gì. “Sống như thế này khổ thật, nhưng sẽ không quá lâu. Ít nhất ở đây cũng có nhiều việc hơn quê tôi”, cô gái nói.

Chính phủ thống kê có khoảng 15.800 người sống trên những đường phố của Nhật nhưng các nhóm nhân đạo thì cho rằng con số này cao hơn thế, với ít nhất là 10.000 ở riêng Tokyo. Những con số này không tính đến những người vô gia cư ẩn, như những người sống trong những “khách sạn con nhộng” như thế này. Và cũng có cả một phần dân số trôi nổi, ngủ qua đêm trong những quán cafe Internet và phòng tắm hơi. Tỉ lệ thất nghiệp ở Nhật hiện là 5,2 %, ở mức kỉ lục. Số người sống bằng trợ cấp cũng tăng nhanh chóng. Tỉ lệ nghèo ở Nhật là 15,7%, một trong những con số cao nhất trong các quốc gia công nghiệp. Những con số thống kê phá vỡ bức tranh về một xã hội Nhật không giai cấp vốn được dựng lên từ sự vươn lên của nước này trở thành một cường quốc công nghiệp vào những năm 1970. “Khi đất nước có sự phát triển kinh tế chóng mặt, mức sống được cải thiện và những khác biệt về giai cấp trở nên mờ đi”, giáo sư Hiroshi Ishida của đại học Tokyo phân tích. “Nhưng khi nền kinh tế trở nên trì trệ, giai cấp lại rõ nét trở lại”.

Chính phủ mới của Nhật vừa đổ thêm tiền vào hệ thống trợ cấp xã hội, hứa hẹn sẽ trả tiền cho những hộ gia đình có con nhỏ và bỏ học phí ở trường phổ thông công lập. Tuy vậy, Naoto Iwaya, 46 tuổi, đã gần như mất hi vọng. Từng là một thợ đánh cá ngừ, anh đã sống ở một khách sạn ngăn kéo ở Tokyo từ tháng 8. Gần đây nhất anh làm việc ở một bãi rác của sân bay Haneda nhưng công việc đã mất vào tháng trước. “Tôi đã tìm, tìm và tìm, nhưng không có việc. Bây giờ thì tiền tiết kiệm của tôi gần như hết”, Iwaya nói sau khi đăng kí một nơi trú ẩn khẩn cấp của chính quyền ở Tokyo. Anh sẽ được phép ở đó đến thứ hai. Sau đó, anh nói, “Tôi không biết mình có thể đi đâu””.

……………………

“(TinMoi) – “Có khi mất tay lái rơi xuống một cái hố sâu giữa rừng núi mới nhận ra cuộc sống thật mong manh. Giờ đây, tuần nào không vác xe đi là không chịu nổi, có lẽ phượt đã ăn vào máu rồi”, Sơn chia sẻ.

Nhớ lại lần đầu tiên đi du lịch bụi, Việt, ĐH Khoa học Tự nhiên, ĐH Quốc Gia Hà Nội, vẫn không giấu được sự hứng khởi. “Lần ấy bọn em rủ nhau đi chơi bằng xe máy. Xế chiều, đi mãi mà vẫn quanh quẩn trong rừng, mới biết mình bị lạc, đành quyết định ngủ lại ngoài trời. Rừng đêm, sương xuống, cả 7 đứa co ro bên đống củi. Đêm ấy không ai ngủ, thi nhau buôn chuyện trời chuyện đất cho … đỡ sợ”, Việt kể. Đêm đó với Việt là một kỉ niệm không bao giờ quên, Việt và một cô gái trong nhóm đã “thành đôi” từ chuyến lần “phượt” ấy. Đến giờ, Việt vẫn thầm cảm ơn chuyến “đi bụi” qúi giá.

Niềm đam mê ”bụi”

Kể về “phượt” hiếm thấy ai hứng khởi như Nguyễn Lan Chi, cô sinh viên năm thứ 4, ĐH Ngoại Thương. Chi kể, ngay từ năm thứ nhất cô đã cùng “xế” thong dong qua bao con đường trên dải đất hình chữ S. Và cũng rất nhiều lần cô được nếm trải cảm giác lạ lẫm khi lang thang bên “xứ bạn”.

“Phượt đem lại cho bạn cảm giác tự do, có thể vạch ra lộ trình mình thích với khung thời gian linh hoạt. Bạn có thể dành cả nửa ngày chỉ để ngồi ngắm sông Mã ồn ào chảy siết từ một góc cao của Mường Lát hay đứng lặng hàng giờ trước những tu viện tráng lệ ở Shangrila. Không có hướng dẫn viên du lịch nào hối thúc bạn, cũng không bác tài xế nào phải cáu gắt vì đợi bạn quá lâu. Với phượt, bạn là người viết lên hành trình cho chính mình”, Lan Chi chia sẻ.

Cùng đam mê “phượt”, Phạm Linh Chi, K50, khoa Báo chí, ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn, đang háo hức chuẩn bị cho kì đi Thái Lan sắp tới. Để có tiền thực hiện chuyến xuất ngoại này, Chi đã phải làm thêm hơn một năm trời. Từ cuối năm ngoái, Chi đã “săn” vé máy bay giá rẻ, tìm kiếm danh sách quán ăn, nhà nghỉ, địa điểm vui chơi giá “mềm” ở Thái Lan. “Dù là lần đầu tiên đi đu lịch nước ngoài nhưng em vẫn muốn chọn đi “phượt”. Nghe mọi người nói về du lịch bụi hay quá, lần này em quyết thử một lần cho biết”, Chi hào hứng. Niềm đam mê khám phá không chỉ có ở sinh viên như Chi, rất nhiều nhân viên văn phòng vẫn dành thời gian rảnh ít ỏi để được đặt chân lên những vùng đất mới.

Anh Nguyễn Đình Thăng, nhân viên trung tâm ý tế quận Thanh Xuân, hồ hởi: “Ăn nhau là “máu” chứ không phải kinh tế. Cái cảm giác là người tự khám phá, tự mày mò khi lạc đường, rồi òa lên sung sướng khi tìm thấy lối ra thì tiền không thể mua được”. Nhóm anh Thăng cũng đã sắp xếp thời gian và hoàn thành kế hoạch đi Hồ Nam, Trung Quốc. Anh Thăng cho biết, nhóm sẽ đi ô tô đến Nam Định, sau đó đi tàu hỏa sang Hồ Nam. “Trên mỗi chặng đường sắp tới tôi đều có sự giúp đỡ của những người bạn ngoại quốc, dù chỉ quen nhau trên mạng, vì cùng chung sở thích đi “phượt”. Có anh bạn Trung Quốc đã mua vé cho cả đoàn chúng tôi, họ giúp đỡ rất nhiệt tình, không hề vụ lợi. Những tình cảm như thế rất đáng trân trọng”, anh Thăng bộc bạch. Anh Thăng chia sẻ thêm, “phượt” giúp cho con người bộc lộ những khả năng tự bảo vệ mình, tự thích nghi khi đối diện với những khó khăn. “Bạn sẽ học được cách nhìn chòm sao xác định phương hướng nếu “lỡ” lạc đường trong rừng, hay khi khó khăn tình cảm mọi người trong nhóm chắc chắn sẽ gắn bó hơn. Những lần lạc đường như thế đảm bảo sẽ là kỉ niệm khó quên với mọi thành viên. Đi tour chắc chắn không có cái “thú” như vậy”, anh Thăng tâm sự.

Trong khi anh Thăng tìm được ở “phượt” cảm giác mới lạ và tình bạn bốn phương thì với chị Phạm Thị Lan, giảng viên khoa Báo Chí, ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn, “phượt” lại mang cho chị niềm hứng khởi được vượt qua chính mình. “Rời xa văn phòng máy lạnh với bốn bức tường tù túng, tạm “thoát” khỏi lịch trình lên lớp dày đặc tôi vác ba lô đi du lịch bụi. Bao lo toan, stress và những tính toán đời thường tan biến hết. Chỉ còn lại cảm giác được sống hết mình, vượt lên bản thân, kẻ thù lớn nhất của mỗi con người”, chị bộc bạch.

Không những thế, theo chị Lan, “phượt” còn mang lại cho chị hương vị của sự mạo hiểm. “Đôi khi phải băng qua những con đường đầy sỏi đá, rồi những lần lạc đường chỉ biết ôm nhau đợi trời sáng trong rừng, là đốt quần áo để sưởi ấm. Thậm chí có những lần trượt chân xuống hố sâu tính bằng mét, mất phanh trên con dốc hay đi qua một cây cầu bấp bênh. Mỗi lần đi như thế là mỗi lần tôi tập được cảm giác vượt qua được nỗi sợ hãi. Những cảm giác mới mẻ và hồi hộp ấy khiến người lữ hành càng đi càng say”, chị Lan tâm sự.

Quả thật, qua lời tâm sự của những người mê du lịch bụi mới thấy, cái mà phượt mang lại không chỉ là những chuyến du lịch đơn thuần mà nó đã dạy cho con người cách sống, cách quên và tập cho họ vượt qua nỗi sợ hãi. Thậm chí, có những suy ngẫm và trải nghiệm mà họ chợt nhận ra sau một chuyến đi. Như Nguyễn Thạc Sơn, ĐH Mỏ, chia sẻ: “Có khi mất tay lái rơi xuống một cái hố, đánh liều đi đường núi trong đêm mới nhận ra cuộc sống thật mong manh. Đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, tôi lại cảm thấy trân trọng hơn cuộc sống. Giờ đây, tuần nào không vác xe đi là không chịu nổi, có lẽ phượt đã ăn vào máu rồi”.

“Né chặt chém”

Giống như cái tên dân dã của mình, du lịch bụi được nhiều người đánh giá là hình thức du lịch ít tốn kém hơn, có những tiện ích vượt trội so với đi tour như được tự chọn chỗ ăn, nghỉ … phù hợp với túi tiền của mỗi người. Tuy nhiên không ít người lo ngại, nhiều địa điểm du lịch “chặt chém” khách. “Nhưng không phải không có cách “lách” giá. Nếu chịu khó một chút vẫn có thể thỏa mãn niềm đam mê “phượt” mà không phải lo lắng quá nhiều đến chuyện tiền bạc”, Lê Thanh Hòa, sinh viên ĐH Bách Khoa, chia sẻ.

Hòa kể, nhóm của Hòa gồm 7 người đã lên kế hoạch cách đây hai tháng đi biển Sầm Sơn, Thanh Hóa. Vì là sinh viên, nên vấn đề “đầu tiên” (tiền đâu – PV) là mối quan tâm hàng đầu của nhóm. “Bọn em dự định thuê nhà dân, rồi nhờ họ nấu nướng cho cả bọn, thích ăn gì có thể nhờ họ mua và nấu nướng theo ý mình. Vào khách sạn thời gian này vừa đắt lại không được thoải mái như ở ngoài”, Hòa tâm sự.

Nhất là vào những ngày nghỉ, ngày lễ nỗi lo “chặt chém” của dân mê phượt lại càng tăng cao. Để “Chọn địa điểm ít người đến vừa “thỏa” mong muốn khám phá lại tránh được sự nhộn nhạo, cũng không phải lo bị “chặt chém””, anh Trần Minh tư vấn. Theo anh Minh, du lịch không nhất thiết phải ở khách sạn, nếu những chỗ an toàn có thể thuê sân bãi và mang túi ngủ theo. So với ở khách sạn thì hình thức này rẻ hơn nhiều, lại được nếm trải sự thú vị khi được ngủ dưới “khách sạn nghìn sao”. Thậm chí, anh Minh cho rằng hình thức này còn giúp những người trong đoàn trở nên gắn bó hơn. “Trong khó khăn con người thường có xu hướng xích lại gần nhau, kể cả những con người chưa hề quen, không phân biệt tuổi tác hay địa vị xã hội”, anh Minh nói”.

Kết luận: “Phòng qua đêm” sẽ giải quyết được nỗi lo về tiền bạc của nhiều người. Hơn nữa, đây là loại hình kinh doanh có đăng kí, có quản lí chặt chẽ, chắc chắn sẽ mang đến cho những người qua đêm ở đây giấc ngủ ngon (ngủ ngoài đường thật sự không an toàn chút nào). “Nhà nghỉ qua đêm” theo ý tưởng này tuy đã làm bên Nhật nhưng nó lại là hình thức hoàn toàn mới ở Việt Nam. Khi chúng ta áp dụng vào hoàn cảnh cụ thể của Việt Nam phải có những thay đổi linh hoạt để mang lại hiệu quả cao nhất.

3. Điều kiện cần và đủ:

Sau đây là những điều kiện tối thiểu cần và đủ để bạn có thể thực hiện thành công ý tưởng này:

+ Bạn cần có vốn đủ để thực hiện ý tưởng này. Số vốn này bạn sẽ dùng để đầu tư vào cơ sở hạ tầng, nhân lực, mua sắm trang thiết bị …; lập trang web, quảng cáo, giao dịch …

+ Bạn phải nắm được kĩ thuật phát triển mô hình này.

+ Bạn phải kiên nhẫn đủ để theo đuổi ý tưởng.

+ Bạn phải am hiểu về internet, thiết kế web, logo, slogan, banner và có khiếu chọn hình ảnh, viết bài đăng trên web.

+ Bạn phải là người có khiếu giao tiếp …

+ Bạn phải là người cầu tiến, chu toàn, quản lí chặt chẽ tiền bạc …

4. Khó khăn và thuận lợi:

Kinh doanh bất cứ lĩnh vực nào cũng có khó khăn và thuận lợi, nếu như bạn cảm thấy mình không thể vượt qua những khó khăn liệt kê dưới đây thì tốt nhất không nên chọn thực hiện ý tưởng này. Sau đây là một số khó khăn và thuận lợi điển hình khi bạn quyết định theo đuổi ý tưởng này:

Khó khăn:

+ Về kĩ thuật phát triển mô hình: Khi nghĩ ra ý tưởng tác giả đã nghĩ ra kĩ thuật phát triển mô hình để thành công, do đó bạn nên liên hệ với tác giả để biết cách thực hiện.

+ Về việc lập web: Nhiều người cứ cho rằng lập web không có gì khó, thật ra để có một trang web thú vị lôi cuốn khách hàng là điều không hề dễ dàng. Ngoài cách trình bày, chọn lọc hình ảnh, nội dung … thì khó khăn nhất chính là viết bài. Người quản lí web phải viết bài sao cho thật hay, ý nghĩa, phù hợp tâm lí người đọc, đúng đắn, thiết thực … Bạn phải biết rằng đối tượng khách hàng của bạn là ai để khi viết bài bạn phải nêu bật lí do tại sao họ nên chọn sản phẩm, dịch vụ của bạn. Vấn đề này tưởng đơn giản nhưng lại rất khó đối với những ai không có khiếu văn chương.

+ Về việc quản lí tiền bạc: Để làm nên sản nghiệp lớn bạn phải học cách quản lí chặt chẽ tiền bạc, đây là một yêu cầu không thể thiếu ở người làm giàu.

+ Về việc tuyển dụng, quản lí nhân sự: Đừng coi thường tính chuyên nghiệp ngay từ đầu. Nhân viên phải có những đức tính giống người chủ, phải được huấn luyện đầy đủ và chấp hành nội qui làm việc … Đối với những bạn đã từng đứng ở cương vị quản lí có những hiểu biết nhất định về nghiệp vụ nhân sự thì không nói làm gì, nhưng đối với những bạn mới ra đời sẽ rất lúng túng. Cái gì cũng phải học, rèn luyện từ từ, nếu có quyết tâm thì bạn sẽ làm tốt thôi.

Thuận lợi:

+ Đây là một ý tưởng kinh doanh mới, khả thi, thiết thực.

+ Quay vòng vốn nhanh, rủi ro thấp.

+ Nhu cầu nhiều, lợi nhuận cao.

+ Qui mô phát triển rộng lớn.

+ Thị trường tiềm năng.

+ Hợp xu thế phát triển.

5. Cách thức chuẩn bị và thực hiện:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

6. Duy trì và phát triển:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

 

Chat Master Club

19/01/2013

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s