Ý tưởng tranh làm từ thiên nhiên

1. Ý tưởng:

Hoa khô, cỏ khô, rơm rạ … bỏ đi nếu được dùng để tạo thành một bức tranh nghệ thuật treo ở góc phòng hay sảnh lớn … thì thật tuyệt!

Tranh ghep 01

Khi ngắm nghía bức tranh phía trên bạn sẽ không ngờ rằng đó là một bức tranh được tạo ra từ rơm khô. Rơm rạ lâu nay vẫn được dùng làm thức ăn cho gia súc, lót ổ cho gia cầm, nhưng dưới bàn tay của nghệ sĩ người Nga Irina Parosova, chúng lại biến thành những bức tranh sặc sỡ, óng ánh. Irina Parosova tự học cách làm tranh từ rơm rạ từ khi còn bé, ở Tashkent, Uzbekistan. Khi cô 11 tuổi, một giáo viên địa lí đem tặng cho các học sinh một album ảnh làm quà lưu niệm sau khi trở về từ một chuyến du lịch. Nhưng không phải những bức ảnh làm cô bé ấn tượng, mà chính là bìa album được trang trí bằng những cọng rơm. Cô bé về nhà, lấy rơm tự tạo thành hình một cô gái múa ba lê sơ sài, bắt chước một tấm ảnh. Tuy nhiên, cô lãng quên môn nghệ thuật này tới 21 năm, cho tới khi sinh con thứ hai. Cô luyện tập làm tranh từ rơm và dùng chính những tác phẩm của mình để nuôi sống gia đình, khi chồng cô thất nghiệp. Để “vẽ” xong một bức tranh, nghệ sĩ Irina có thể mất từ một ngày tới một tháng, tùy vào độ phức tạp. Làm tranh rơm rạ không đơn giản như nhiều người nghĩ. Nó không chỉ là đặt cọng rơm lên vải và dán chúng lại. Đầu tiên, Irina phải chọn đúng loại rơm. Cô thao tác với nhiều loại cây ngũ cốc khác nhau, từ lúa mạch thường, lúa mạch đen, yến mạch, đến đại mạch. Để có rơm phù hợp, Irina phải tự tay trồng lúa, hoặc phải tự hái rơm ở ruộng, bởi độ chín của cây đóng vai trò rất quan trọng trong chất lượng của rơm. Một khi đã có nguyên liệu thô, cô phải tiếp tục sơ chế chúng. Mỗi cọng rơm đều được đun trong nước sôi với dung dịch ammoniac trong từ ba tới 5 phút. Sau đó, chúng được cắt thành kích cỡ phù hợp, trước khi được là trên giấy báo để hút ẩm. Sau đó, Irina sử dụng hồ trắng để dán rơm vào giấy, và cắt các hình dạng theo ý muốn cho bức tranh. Một số cọng rơm được tẩy trắng bằng chất perhydrol, một số khác thì được nhuộm màu. Chính những tác phẩm nghệ thuật từ rơm rạ đã giúp gia đình Irina vượt qua khó khăn kinh tế, và kể từ đó, cô cũng trở thành một nghệ sĩ Nga nổi tiếng với môn nghệ thuật độc đáo này.

Một bức tranh đẹp làm từ nguyên liệu thiên nhiên có thể bán với giá cao gấp hàng trăm lần giá trị thực của nó. Nếu bạn có tài hội họa thì còn chần chừ gì nữa mà không nhờ tác giả hướng dẫn thực hiện ý tưởng này?

Nguyên liệu dùng để tạo nên bức tranh bao gồm tất tần tật những thứ gì ngoài thiên nhiên như: Lúa, cỏ, hoa … Sau khi lựa chọn, sơ chế ta bắt đầu tạo hình cho chúng theo mẫu định sẵn. Việc này đòi hỏi bạn phải có con mắt và bàn tay tài hoa.

Khi được ngắm nghía các bức tranh thêu của các nghệ nhân Đà Lạt tôi tự hỏi: Tại sao những bức tranh này lại có giá đắt như vậy (có bức tranh giá hàng trăm triệu VND)? Đẹp thì có đẹp nhưng giá cao thế liệu có người mua? Khi tìm hiểu thì tôi được biết họ đã làm không kịp giao cho khách. Những khách hàng là những doanh nhân giàu có mua về để treo trong các biệt thự, khách sạn … Có thể đối với bạn chúng chẳng đáng giá gì cả nhưng với họ thì lại khác. Khi người giàu lắm tiền nhiều của họ có xu hướng tìm đến những gì mang giá trị tinh thần, nghệ thuật … Những bức tranh đắt giá không bán cho người nghèo!

Trên con đường làm giàu mỗi người có cách thức thu gom tiền khác nhau, người thì kiên trì nhặt từng đồng lẻ, người thì chờ thời để bán được giá hời. Điều khó khăn nhất đối với người làm giàu là hiểu thật chính xác nhu cầu khách hàng để phục vụ chúng chu đáo nhất. Hai người có tài hội họa như nhau nhưng người làm bức tranh về chim thì bán được, người làm bức tranh về ngựa thì ế ẩm. Trong bức tranh về chim lại có chim bay hay chim đậu; đậu thì đậu thế nào, mấy con … Càng nhạy cảm, tinh tế … thì càng thành công trong lĩnh vực này.

Khi chúng tôi hướng dẫn bạn thực hiện ý tưởng này chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn nắm bắt nhu cầu của khách hàng để phục vụ cho tốt là chính, còn tay nghề bạn phải tự trao dồi thêm qua quá trình làm việc. Thiết nghĩ cho dù bạn tài giỏi đến đâu đi chăng nữa nếu bạn không nắm được kĩ thuật kinh doanh, không có tư chất thiên bẩm về phục vụ khách hàng … thì bạn cũng khó lòng tồn tại. Rất nhiều người số phận như cánh bèo trôi không phải vì họ không giỏi mà là họ không biết cách dụng cái tài của mình như thế nào.

2. Hoàn cảnh khách quan:

“(VTC News) – Một vài tờ tranh bên cạnh mâm ngũ quả ngày Tết sẽ là thứ mà các bà, các chị không thể quên khi đi chợ trong những ngày giáp Tết. Đó là thói quen, hay cũng là chút tâm linh gắn kết trong tư duy tín ngưỡng, tình cảm của mọi người dân Việt Nam.

Dù ai buôn bán trăm nghề

Nhớ đến tháng chạp thì về buôn tranh     …

Tết đến xuân về, không thể bỏ qua thú chơi tranh. Bởi “Nhất chữ, nhì tranh, tam sành, tứ mộc” đó là 4 thú chơi tao nhã của người Việt xưa. Ngày nay, thú chơi thứ nhì này có phần không thực sự được chú trọng hoặc cách chơi tranh cũng khác. Khác về cả cách chơi và loại tranh chọn chơi. Có lẽ một phần do tác động của nền kinh tế thị trường, của thời đại công nghiệp? Hay do người ta (nhất là lớp trẻ) không được hướng dẫn cách chơi? Chỉ biết, những dòng tranh dân gian truyền thống nổi tiếng Việt Nam như Đông Hồ, Hàng Trống … được du khách nước ngoài đặc biệt thích thú, nhưng đối với nhiều người Việt hiện nay lại trở nên xa lạ. Việt Nam mở cửa và đón nhận nhiều luồng gió mới về mặt văn hóa, thị trường tranh Tết theo đó cũng vô cùng phong phú với nhiều chủng loại và chất liệu khác nhau. Tuy nhiên chọn một bức tranh ưng ý thì không dễ dàng chút nào. Tranh được chọn là tranh trừu tượng, phong cảnh hay tĩnh vật, màu sắc thế nào … còn thể hiện “gu” thẩm mĩ và phong cách riêng của người chọn nó.

Vài năm gần đây, việc chơi tranh Tết dân gian có xu hướng quay trở lại khi những bức tranh dân gian vẫn được người sành chơi tranh ưu tiên lựa chọn bên cạnh sự xuất hiện của rất nhiều dòng tranh hiện đại. Vẫn với nét đẹp giản dị mà tinh tế, những bức tranh dân gian Đông Hồ được cải tiến với việc đóng khung tre để phù hợp với cách bố trí một phòng khách hiện đại. Đó là nỗ lực của những người chơi tranh để những chân giá trị, cái tinh cái quí nhất của Tranh Việt cùng với nền văn hóa dân tộc vẫn luôn được bảo tồn và phát huy trong cuộc sống hiện đại.

Nằm ấp mình bên bờ đê phía nam của dòng sông Đuống hiền hoà, nghiêng trôi “một dòng lấp lánh”, làng tranh Đông Hồ đã trải qua biết bao những thăng trầm để giữ cho “hồn dân tộc” mãi được “sáng bừng trên giấy điệp”. Tranh Đông Hồ, hay tên đầy đủ là tranh khắc gỗ dân gian Đông Hồ, là một dòng tranh dân gian Việt Nam với xuất xứ từ làng Đông Hồ (xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh). Trước kia tranh được bán ra chủ yếu phục vụ cho dịp Tết Nguyên Đán, người dân nông thôn mua tranh về dán trên tường, hết năm lại lột bỏ, dùng tranh mới. Không phải tự nhiên tranh Đông Hồ được nhà thơ Hoàng Cầm nhắc đến đầy tự hào và kiêu hãnh trong bài thơ “Bên kia sông Đuống” như một đặc sản nghệ thuật của vùng quê Kinh Bắc. Cái làm nên nét đặc sắc độc đáo của tranh Đông Hồ chính là chất liệu làm tranh, được chế biến thủ công từ các nguyên liệu có sẵn trong thiên nhiên: Giấy làm từ cây dó, màu đỏ từ gạch non, màu vàng từ hoa điệp vàng, màu đen từ lá tre đốt, màu trắng được nghiền từ vỏ sò, ốc … Trên cơ sở những màu sắc cơ bản ấy, người dân đã tạo thêm nhiều màu sắc khác nhau từ việc trộn lẫn các màu. Để hoàn thành một sản phẩm, không kể khâu khắc tranh trên bản gỗ, có sẵn giấy và màu, người làm tranh phải rất công phu, cẩn thận trong từng giai đoạn: Sơn hồ lên giấy, phơi giấy cho khô hồ, quết điệp rồi lại phơi giấy cho khô lớp điệp; khi in tranh phải in từng màu lần lượt, nếu có 5 màu thì 5 lần in, mỗi lần in là một lần phơi … Cứ thế, dưới ánh sáng mặt trời lấp lánh từng hình ảnh, đường nét của cảnh sắc thiên nhiên, nếp sinh hoạt của người dân, những hình ảnh của cuộc sống thường ngày … như bừng sáng trên giấy dó. Mọi giai đoạn đều thật công phu nên đòi hỏi người làm tranh luôn cẩn trọng, cầu kì, chú ý đến từng chi tiết nhỏ để có được một bức tranh đẹp.

Tranh Đông Hồ có được sức sống lâu bền và có sức cuốn hút đặc biệt với nhiều thế hệ con người Việt Nam cũng như du khách nước ngoài cũng bởi những đề tài trên tranh phản ánh đậm chất cuộc sống mộc mạc, giản dị, gần gũi gắn liền với văn hoá người Việt. Một vài tờ tranh bên cạnh mâm ngũ quả ngày Tết sẽ là thứ mà các bà, các chị không thể quên khi đi chợ trong những ngày giáp Tết. Đó là thói quen, hay cũng là chút tâm linh gắn kết trong tư duy tín ngưỡng, tình cảm của mọi người dân Việt Nam”.

………………………

“Nghề vẽ ở phố Tây

Hàng trăm bức tranh nghệ thuật to nhỏ đầy màu sắc được trưng bày trong những gian phòng khá chật chội ngay mặt tiền đường Bùi Viện, Q.1 – TP.HCM. Đoạn đường không dài nhưng là nơi “đóng đô” của hàng chục phòng tranh nghệ thuật.

Tranh sao chép hút khách nước ngoài

Gallery Vân Anh nằm ngay ở ngã tư Bùi Viện – Đề Thám, với diện tích chừng 15 m2 nhưng gây ấn tượng bởi hàng loạt bức tranh sơn dầu đủ các trường phái treo kín trên tường và xếp lớp dưới nền nhà. Giữa phòng tranh, 8 họa sĩ trẻ đang mải mê thể hiện những nét vẽ nhanh, chính xác lên khung phông lớn để trước mặt. Họ vừa vẽ vừa liên tục quan sát và so sánh với bức tranh mẫu nhỏ để ở vị trí dễ nhìn kế bên.

Theo quan sát của chúng tôi, trên đường Bùi Viện có khoảng hơn 10 phòng tranh như thế. Những phố xung quanh như Phạm Ngũ Lão, Đề Thám … cũng có khá nhiều phòng tranh. Chị Vân Anh, chủ gallery Vân Anh cho biết phòng tranh của chị đã hoạt động được gần 10 năm nay. Gần đây, do nhiều đơn đặt hàng từ nước ngoài và nhu cầu mua tranh của khách du lịch nước ngoài tăng lên nên chị đã mời khá nhiều họa sĩ trẻ đến làm việc trong phòng tranh này. Phần lớn họ là SV mĩ thuật mới ra trường và một số họa sĩ trẻ có tay nghề giỏi. Còn chủ của gallery Nguyễn Hoa Tươi trên đường Phạm Ngũ Lão, Q.1 cho biết mỗi tháng phòng tranh của chị bán được trên dưới 10 bức tranh lớn sao chép sẵn, bên cạnh đó, số người chơi tranh đưa mẫu đến sao chép cũng khá nhiều, đa phần là người nước ngoài. P. Daniel, một khách du lịch đến từ Nam Phi cho biết, những bức tranh sơn dầu do họa sĩ VN thể hiện tại các phòng tranh gây ấn tượng mạnh đối với anh. Anh chỉ cho tôi bức tranh anh đặt vẽ tại gallery A.T, bức tranh theo trường phái ấn tượng có bóng áo dài của cô gái VN đội nón lá nhưng không rõ mặt. Daniel cho biết, một lần tình cờ anh nhìn thấy bức vẽ này ở một phòng tranh bán với giá rất đắt, anh đã xin chụp lại rồi đến phòng tranh này sao chép lại.

Chân dung đắt giá

Bức tranh Nụ hôn của Klimt, một trong những bức tranh đắt giá nhất thế giới đang được đặt sao chép rất nhiều tại các phòng tranh này. Bên cạnh đó là tranh cổ điển của Van Gogh, tranh phố cổ Hà Nội, một số bức tranh nổi tiếng của các họa sĩ trong và ngoài nước như Cậu bé và cái tẩu (Pablo Picasso), Nàng Mona Lisa (Leonardo da Vinci), Thiếu nữ bên hoa huệ (Tô Ngọc Vân) … cũng được các họa sĩ tái hiện rất nhiều.

Hầu hết các họa sĩ ở các phòng tranh này thừa nhận chép tranh chân dung là khó nhất và mất nhiều thời gian bởi không chỉ giống đến từng chi tiết, bức tranh chân dung đạt cần phải thể hiện được cả hồn của bức tranh gốc. Tranh phong cảnh dễ tái hiện hơn nhưng cũng tùy thuộc vào từng trường phái.

Giá bán tranh tại các phòng tranh chênh lệnh nhau khá rõ, tuy nhiên có thể nhận thấy, tranh chân dung luôn đứng đầu về giá. Theo Ngọc Anh, họa sĩ làm việc ở gallery Nguyễn Hoa Tươi, tranh sao chép kích cỡ 60 cm x 80 cm có giá khoảng 800.000 đồng/bức. Tuy nhiên, theo quan sát của chúng tôi, phần lớn tranh chân dung sao chép sẵn được bày bán có giá 1,5 triệu đến 2 triệu đồng cùng kích cỡ trên. Tranh phong cảnh giá mềm hơn khoảng 800.000 đồng đến 1 triệu đồng một bức cỡ 60 cm x 80 cm. Kích cỡ càng lớn thì giá càng cao, có bức lên tới vài chục triệu đồng.

Phía sau phông vẽ

Đối với những người đã được đào tạo chính qui tại các trường mĩ thuật, việc sao chép tranh không phải là quá khó. Tuy nhiên, để vẽ một bức tranh bằng sơn dầu giống hoàn toàn với bức tranh mẫu và vừa lòng khách hàng thì không đơn giản chút nào. Hoàng, học sinh trung cấp mĩ thuật ra trường 3 năm, hiện đang làm việc cho phòng tranh Thịnh Long, đường Bùi Viện, Q.1, cho biết phụ thuộc vào nội dung và kích cỡ nhưng thông thường mất khoảng 5 ngày để hoàn thành một bức tranh.

Sửa tranh là công việc thường xuyên của những người làm nghề sao chép tranh. “Người chơi tranh, đặc biệt là nước ngoài rất khó tính, có khi phải bỏ ra cả ngày để người sửa tranh theo đúng ý của khách hàng thì họ mới chịu nhận tranh”, Hoàng cho biết. Theo chị Vân Anh, không ít bức tranh dù đã được kiểm tra tỉ mỉ, nhưng khi giao hàng sang nước ngoài, họ lại gửi trả về vì không đạt. Nhiều bức sửa không được đành phải cho vào kho hoặc bán rẻ cho khách du lịch dễ tính.

Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, phần lớn những người làm nghề vẽ tại các phòng tranh này không có lương cố định. Họ được trả công theo sản phẩm. “Nếu là bức tranh lớn có giá trị khoảng một triệu đồng, thì bọn mình được trả công khoảng 400.000 đồng. Nhưng cũng có bức chỉ có giá vài trăm ngàn, tiền công cho những bức tranh như thế không đáng là bao”, Hoàng cho biết. “Người có tay nghề cứng và siêng năng thì mỗi tháng mới kiếm được khoảng 2,5 triệu đến 3 triệu đồng”, chị Vân Anh nói về “lương” của những người làm nghề sao chép tranh. Tuy nhiên, hầu hết các họa sĩ làm nghề sao chép tranh tại các phố này đều rất trẻ, họ cho biết họ gắn bó với nghề sao chép tranh để rèn luyện tay nghề và được làm đúng nghề mình học đã là một hạnh phúc. Một họa sĩ ở gallery Vân Anh cho biết, ngoài giờ làm việc tại phòng tranh, đêm đêm anh vẫn dành thời gian sáng tác những tác phẩm riêng cho khỏi “cùn” ý tưởng và đôi khi cũng bán được với giá cao”.

…………………….

“(Dân trí) – Những cô thợ thêu của XQ với tà áo dài tha thướt ngồi bên khung thêu, tiếng sáo, tiếng đàn giữa khung cảnh như trong truyện cổ. Còn giám đốc Võ Văn Quân đi tới đâu là thấy tiếng ghita, tiếng hát, tiếng thơ – vị giám đốc “nằm mộng” giữa thương trường …

Quân “khùng” nếm đắng cuộc mưu sinh

Là đứa con ngoài giá thú, mẹ bỏ đi vì không chịu nổi điều tiếng, Võ Văn Quân lớn lên bơ vơ với cả tuổi thơ dài là những ám ảnh về chết chóc, đói nghèo, nhà cháy, lưu lạc của chiến tranh … Đứa trẻ bị bỏ rơi tủi phận, ít bạn bè, sống tách biệt nhưng lại ôm những mơ mộng “tràn bờ” với thế giới của thơ ca, nghệ thuật. Biệt danh “khùng” đã đeo theo Quân từ đó. Dấu mốc cuộc đời chính là khi Võ Văn Quân làm nhân viên kỹ thuật X-quang và gặp được người bạn đời – cô thợ thêu “thoát li” làm y tá Hoàng Lệ Xuân. Chị Xuân cũng sớm mồ côi mẹ với kí ức đau buồn khi tận mắt thấy cảnh bà lìa trần ngay bên khung thêu trong một trận bom. Vợ chồng Xuân – Quân đến với nghề thêu, với những bức tranh kết bằng chỉ màu không biết từ lúc nào nhưng gần như là tất yếu. Thương hiệu XQ Đà Lạt sau này cũng chỉ đơn thuần là sự ghép nối, kết duyên giữa một cô thợ thêu và một anh chàng họa sĩ vẽ mẫu tranh. XQ lập nghiệp vào đúng thời điểm nghề thêu “mạt” nhất. Tranh thêu chủ yếu chỉ làm hàng gia công, nghèo nàn, lạc lõng. Võ Văn Quân khi đó vẫn cố bám một chân nhân viên chụp X-quang để kiếm tiền mua vải và chỉ thêu. Chị Xuân cũng lăn qua buôn bán để giữ nguồn sinh nhai cho cả gia đình. Cơ sở tranh thêu thành lập khi đó chỉ có 3 người: Vợ chồng Xuân – Quân và người chị vợ (phải làm thêm nghề uốn tóc để kiếm sống). Ban ngày Quân đi làm, tối về vẽ mẫu cho vợ và chị thêu. Chật vật mãi mới hoàn thành được hai bức tranh đầu tiên, nhưng do không có tiền mua khung và kính, anh đi rao bán hai mảnh vải thêu với mức giá “bèo”. Hai bức tranh đầu tiên được Công ty dâu tằm tơ Bảo Lộc mua. Năm bức tranh tiếp theo, anh khấp khởi mang ra chợ bán với ý định mua tặng vợ và chị hai chiếc khăn làm kỉ niệm. Nhưng rồi cả buổi chợ, khách chỉ ngắm nghía mà chẳng ai mua.

Sau lần đó, Quân dằn vặt rất nhiều và quyết định bắt đầu vẽ những mẫu tranh hoàn toàn khác. Anh vẽ lại gương mặt, tình cảm, câu chuyện của những người hàng xóm. Sau đó, anh mang tranh tặng cho chính người được vẽ khiến họ ngỡ ngàng và trân trọng. Tiếng lành và cả tiếng “lạ” đồn xa, người ta kéo nhau đến xem, rồi mua tranh của anh. Có chút vốn ban đầu và niềm tin vào nghề tranh thêu tay, vợ chồng anh bắt đầu tuyển nhân công … Ngày 30/10/1996, công ty TNHH XQ Đà Lạt chính thức thành lập. Tuy vậy, cuộc mưu sinh cùng với những người thợ thêu không hề đơn giản. Có khi 1 – 2 tháng liền, xưởng thêu không có tiền trả số lương vốn ít ỏi cho công nhân phải mang cả tài sản trong nhà đi cầm cố. Thậm chí có lần không bán được bức tranh nào, vợ chồng “ông bà chủ” không có cả gạo ăn, chính những người thợ thêu lại về nhà lấy gạo, mắm muối lên “tiếp tế”.

“Thiên mộng” tranh thêu

Ngày 29/12/2001, làng nghề thêu tay truyền thống XQ Sử Quán chính thức khai trương tại Đà Lạt, như một sự tri ân của vợ chồng giám đốc Võ Văn Quân – Hoàng Lệ Xuân với thành phố mộng mơ này. Nằm ngay cạnh Thung lũng tình yêu, XQ Sử Quán trở thành một địa chỉ du lịch nổi tiếng của Đà Lạt, điểm dừng chân giữa những con dốc dài mướt mát thông xanh, bảng lảng dã qùi. Những cô thợ thêu của XQ, tà áo dài tha thướt ngồi bên khung thêu, tiếng sáo, tiếng đàn giữa khung cảnh như trong truyện cổ. Người ta phục Quân về những chiêu thức “làm cảnh” để hút khách, anh lắc đầu: “Đấy là cách tôn người thợ của mình lên”. Anh phân trần, xưa nay, hình ảnh về người thợ thêu là của những cô gái ít học, yếu thế, nghèo hèn … Chính những cô gái làm nghề thêu cũng tự ti, mặc cảm, ra đường không dám nhận nghề của mình. Họ rất dễ bỏ việc, hoặc chỉ đi làm thêm để cải thiện thu nhập. Phải làm cho những người thợ yêu và tự hào về nghề thêu. Phải làm cho những cô gái nhu mì, tự ti ấy tự thấy nhu cầu khẳng định bản thân mãnh liệt, dấn thân và quyết liệt. Võ Văn Quân đã xây dựng mô hình để người thợ trở thành trung tâm trong những xưởng thêu XQ. Với cách quản lí của XQ, người thợ dường như không bị quản thúc thời gian bởi giám đốc luôn duy trì phong thái chậm rãi, thư thái. Nét tính cách của người phụ nữ Việt chăm chỉ, dịu dàng, hiền thục từ những cô thợ thêu đã để lại ấn tượng khó quên cho khách. Từ cách cúi chào từ tốn, trang nhã vào sớm mai, chiều tối cho tới chén trà nóng, nụ cười duyên dáng, hiếu khách của các cô thợ thêu, chính họ tạo nên sự cộng hưởng, cho ra những bức tranh thêu tay XQ như hòa khúc giữa thơ, nhạc, hoạ và hồn Việt thuần nhất. Thêu một bức tranh trở thành công việc sáng tạo, đầy cảm xúc và tâm huyết của người thợ. Vậy nên mới có câu chuyện một cô thợ thêu đem lòng yêu người trong bức chân dung ngày ngày cô cũng ngồi thêu, đã thuộc từng đường nét của gương mặt ấy. Câu chuyện của cô đã đi vào phim ảnh, âm nhạc và lưu truyền như một nét tính cách lãng mạn, đáng yêu của những cô gái Đà Lạt. Một nghệ nhân khác thì tự tay rạch nát bức tranh thêu tiêu tốn bao công sức của mình trong cơn tuyệt vọng. Nhưng rồi chính cô cũng không thể từ bỏ nghề thêu đã có lúc tưởng như không thể nuôi sống bản thân cô. Sự công phu ấy đảm bảo cho mỗi bức tranh thêu là một tác phẩm nghệ thuật độc nhất. Từ ngày đầu “chào hàng” tới nay, tranh thêu XQ vẫn luôn trung thành với tiêu chí ấy. Ngay cả với những tác phẩm được khách hàng đặc biệt yêu thích và đặt hàng, cũng phải tuân theo nguyên tắc không làm lại quá 3 lần và đảm bảo mỗi lần thêu là một sự sáng tạo mới. Vì thế, trong thế giới tranh thêu XQ không thể có hai tác phẩm giống hệt nhau, và càng không thể có chuyện “tranh chép”, “tranh nhái”. Tác phẩm “Khúc hát nguồn cội” với kích thước 330 x 280 cm do 9 nghệ nhân thêu ròng rã trong suốt 235 ngày đã trở thành bức tranh thêu tay lớn nhất và ghi vào kỉ lục Việt Nam.

XQ đến nay đã có hơn 3.000 thợ thêu, trong đó có hơn 2.000 nghệ nhân và 6 công ty trực thuộc trong và ngoài nước. Quản lí một “cơ ngơi” không nhỏ nhưng giám đốc Võ Văn Quân vẫn “cầm kì thi họa, đủ mùi ca ngâm” và thường xuyên chủ động truyền các “ngón nghề” cho anh em nhân viên. Không hiểu từ bao giờ và mất bao lâu, anh tự trang bị cho mình khả năng viết nhạc, hát, chơi đàn, vẽ tranh, làm thơ, thậm chí “xài” cả nghệ thuật sắp đặt. Nhiều anh họa sĩ, thợ thêu, nhân viên hành chính … chưa từng biết tới một nốt nhạc, một câu thơ sau thời gian ở XQ đã trở thành những “nghệ sĩ nghiệp dư”.

Bước chân ra thị trường quốc tế, đụng sự cạnh tranh khốc liệt của tranh thêu Trung Quốc, vị giám đốc “nằm mộng” giữa thương trường vẫn “hát tràn” tuyên bố “chưa muốn chấm dứt thiên mộng đẹp”. Anh mím môi, tự nhủ phải xây dựng cho được dòng tranh thêu Việt. Ít ai biết, mấy chục năm ròng Quân “khùng” chỉ mong có một ngày, một buổi “cái đầu không phải nghĩ”. Câu trả lời có ngay sau hội nghị cấp cao APEC 2006, đoàn đại biểu của cường quốc tranh thêu – Trung Quốc ghé thăm XQ tìm hiểu “công nghệ” làm tranh thêu Việt. Nhắc tới đối sách khi vị khách láng giềng vào thị trường nội địa với áp lực cạnh tranh lớn về dòng tranh thêu giá rẻ, Võ Văn Quân cười nhẹ bẫng: “Càng đông người buôn bán, chợ càng thêm vui””.

Kết luận: Tôi đã xem qua rất nhiều tranh làm từ hoa cỏ khô, điều mà tôi cảm nhận về loại tranh này là độ tinh xảo chưa cao. Một bức tranh đúng nghĩa trước tiên phải làm nổi bật lên điều muốn nói thông qua tài hoa của người thợ, ấy vậy mà nhiều bức tranh nhìn vào đã thấy thô kệch, giả dối … Ý tưởng mà tôi đưa ra không cổ vũ việc cho ra lò những bức tranh loại ấy mà chỉ cho ra lò những bức tranh mang giá trị nghệ thuật cao. Trang XQ có độ tinh xảo khá cao do được làm khá tỉ mỉ nhưng mỗi loại chất liệu có thế mạnh khác nhau. Mục đích cuối cùng của chúng ta là tạo ra những bức tranh đẹp, hài lòng khách hàng. Ai làm được điều này người đó sẽ bán được tranh.

3. Điều kiện cần và đủ:

Sau đây là những điều kiện tối thiểu cần và đủ để bạn có thể thực hiện thành công ý tưởng này:

+ Bạn phải có con mắt thẩm mĩ, tinh tế và tài hội họa.

+ Bạn phải nắm được kĩ thuật phát triển mô hình này.

+ Bạn phải kiên nhẫn đủ để theo đuổi ý tưởng.

+ Bạn phải am hiểu về internet, thiết kế web, logo, slogan, banner và có khiếu chọn hình ảnh, viết bài đăng trên web.

+ Bạn phải là người có khiếu giao tiếp, siêng năng, sáng tạo …

+ Bạn phải là người cầu tiến, chu toàn, quản lí chặt chẽ tiền bạc …

4. Khó khăn và thuận lợi:

Kinh doanh bất cứ lĩnh vực nào cũng có khó khăn và thuận lợi, nếu như bạn cảm thấy mình không thể vượt qua những khó khăn liệt kê dưới đây thì tốt nhất không nên chọn thực hiện ý tưởng này. Sau đây là một số khó khăn và thuận lợi điển hình khi bạn quyết định theo đuổi ý tưởng này:

Khó khăn:

+ Về kĩ thuật phát triển mô hình: Khi nghĩ ra ý tưởng tác giả đã nghĩ ra kĩ thuật phát triển mô hình để thành công, do đó bạn nên liên hệ với tác giả để biết cách thực hiện.

+ Về việc lập web: Nhiều người cứ cho rằng lập web không có gì khó, thật ra để có một trang web thú vị lôi cuốn khách hàng là điều không hề dễ dàng. Ngoài cách trình bày, chọn lọc hình ảnh, nội dung … thì khó khăn nhất chính là viết bài. Người quản lí web phải viết bài sao cho thật hay, ý nghĩa, phù hợp tâm lí người đọc, đúng đắn, thiết thực … Bạn phải biết rằng đối tượng khách hàng của bạn là ai để khi viết bài bạn phải nêu bật lí do tại sao họ nên chọn sản phẩm, dịch vụ của bạn. Vấn đề này tưởng đơn giản nhưng lại rất khó đối với những ai không có khiếu văn chương.

+ Về việc quản lí tiền bạc: Để làm nên sản nghiệp lớn bạn phải học cách quản lí chặt chẽ tiền bạc, đây là một yêu cầu không thể thiếu ở người làm giàu.

+ Về việc tuyển dụng, quản lí nhân sự: Đừng coi thường tính chuyên nghiệp ngay từ đầu. Nhân viên phải có những đức tính giống người chủ, phải được huấn luyện đầy đủ và chấp hành nội qui làm việc … Đối với những bạn đã từng đứng ở cương vị quản lí có những hiểu biết nhất định về nghiệp vụ nhân sự thì không nói làm gì, nhưng đối với những bạn mới ra đời sẽ rất lúng túng. Cái gì cũng phải học, rèn luyện từ từ, nếu có quyết tâm thì bạn sẽ làm tốt thôi.

Thuận lợi:

+ Kiếm tiền bằng tài năng.

+ Một vốn 100 lời.

+ Rủi ro thấp.

+ Có thể kết hợp hoặc làm thời gian rảnh.

5. Cách thức chuẩn bị và thực hiện:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

6. Duy trì và phát triển:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

 

Chat Master Club

15/01/2013

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s