Ý tưởng trang tư vấn mua bán

1. Ý tưởng:

Tôi thấy ai cũng có nhu cầu mua bán cái gì đó. Nhu cầu này thường xuyên diễn ra. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết cách thức, địa điểm, thời gian … mua bán làm sao để hiệu quả thu lại cao nhất. Bên cạnh đó, người muốn mua gặp được người muốn bán phù hợp thì giao dịch này sẽ đem lại cho những bên thụ hưởng nhiều điều tốt đẹp. Nó là tiền đề cho dân tộc, đất nước phát triển. Mặc dù biết như vậy nhưng hiện nay vẫn chưa có ai đủ bản lĩnh làm người trung gian kết nối hai nhu cầu mua và bán lại. Tôi đặt giả dụ: Có một anh X (X là tập hợp tập thể người) thành lập ra một trang web chuyên tư vấn miễn phí hoạt động mua bán qua mail hoặc chat. Tất nhiên anh X này phải đủ bản lĩnh để đảm đương điều này. Khi ai đó muốn mua hay muốn bán họ sẽ vào trang web này chat trực tiếp hoặc gửi mail về hỏi anh X. Đến đây bạn sẽ hỏi tôi rằng: Vậy nguồn thu của web lấy đâu ra? Xin thưa với bạn nguồn thu của web có được từ:

+ Quảng cáo. Trên “trang tư vấn mua bán” này ta sẽ nhận quảng cáo cho các doanh nghiệp, cá nhân … Nếu lượt truy cập càng nhiều thì doanh thu từ quảng cáo càng cao.

+ Bán thông tin người mua cho người bán. Ví dụ, một anh A muốn mua một cục xà bông có các đặc điểm Z. “Trang tư vấn mua bán” là người biết ở đâu có bán cục xà bông đó liền chỉ cho anh A. Như vậy khi anh A mua được cục xà bông người bán cục xà bông đó phải trả huê hồng cho “trang tư vấn mua bán”.

+ Đối với một số trường hợp đặc biệt, “trang tư vấn mua bán” có thể đòi phí từ chính người muốn mua.

+ Ngoài ra, “trang tư vấn mua bán” qua quá trình hoạt động của mình có thể bán thông tin khách hàng cho ai đó cần, nhận điều tra thị trường, tặng quà khuyến mãi, thậm chí phát triển thêm kênh bán hàng của riêng mình …

Tổng đài 1080 chuyên trả lời thắc mắc của khách hàng về đủ mọi thứ trên đời rồi thu phí qua việc tính cước cuộc gọi. Ở đây “trang tư vấn mua bán” chỉ trả lời những vấn đề về mua bán, khéo léo lấy phí của khách hàng thông qua các hoạt động trên. Nếu như ta bắt khách hàng trả phí cho một câu hỏi khách hàng sẽ phản ứng cho rằng liệu tư vấn của ta có chính xác hay không mà lấy phí. Cứ để khách hàng tự kiểm chứng. Ta chỉ lấy phí sau khi giao dịch hoàn tất. Nếu thu phí qua khâu trung gian (như tin nhắn chẳng hạn) ta sẽ mất thêm thời gian và chi phí. Điều này thật sự không tốt!

Có thể nói đây là một ý tưởng thoạt nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng nhưng để thành công bạn phải bỏ ra rất nhiều thời gian, công sức, chất xám … để học hỏi về cách thức mua bán hàng, tính năng của hàng hóa; nghiên cứu, điều tra thị trường; thậm chí hoạch định cả những chính sách về mua bán hàng … Nói chung hoạt động trong lĩnh vực này mà không có tài năng thật sự thì kết quả thu được chả đến đâu. Phải làm sao càng hoạt động tiếng tăm của bạn càng nổi lên như cồn. Mỗi lời nói ra đều cân nhắc kĩ lưỡng, tuyệt đối không có chuyện lừa gạt khách hàng mà phải công tâm … Điều cuối cùng để làm nên thành công của ý tưởng là bạn phải có niềm đam mê. Chỉ có một niềm đam mê đủ lớn mới giúp bạn vượt qua mọi thử thách để giành chiến thắng cuối cùng mà thôi!

2. Hoàn cảnh khách quan:

“Thực phẩm chức năng (TPCN) đang được sử dụng phổ biến. Tại VN, theo khảo sát của Cục An toàn vệ sinh thực phẩm (ATVSTP) tại hai TP lớn là Hà Nội và TPHCM, trên 50% số người lớn sử dụng TPCN. Tuy nhiên, TPCN đang được quảng cáo quá mức, chất lượng, giá cả không kiểm soát được. Thậm chí, người dùng chủ yếu dựa vào sự mách bảo của người quen, còn người bán thì không có chuyên môn …

Vàng thau lẫn lộn!

Thị trường TPCN tại VN được ví như “nấm mọc sau mưa” trong vài năm trở lại đây. Thống kê của Cục ATVSTP cho thấy, VN có khoảng 10.000 TPCN, trong đó khoảng 40% sản phẩm nhập khẩu. Từ thượng vàng đến hạ cám như bột, nước uống, xirô, cháo, xúp, viên, trà … dành cho đủ đối tượng từ trẻ em đến người già, phụ nữ mang thai, người suy dinh dưỡng, béo phì. Nhiều sản phẩm được quảng cáo rầm rộ là chữa được cả bệnh ung thư, HIV thông qua hình thức người bệnh viết thư cảm ơn hoặc truyền hình giới thiệu bệnh nhân đã khoẻ mạnh nhờ loại thực phẩm này.

TPCN không chỉ mua bán sôi động trên mạng mà ngay tại các nhà thuốc, chỉ cần đưa ra lời đề nghị như giúp đẹp da, đen tóc … là có hàng trăm mặt hàng được nhân viên nhà thuốc giới thiệu, từ hàng sản xuất trong nước cho đến nhập khẩu. Tại đường Hai Bà Trưng, khu vực chợ Tân Định, quận 1 – nơi được xem là phố kinh doanh lẻ dược phẩm có tiếng ở TPHCM – khi được hỏi về mặt hàng làm đẹp cho phụ nữ, nhân viên nhà thuốc L đã nhanh chóng giới thiệu gần 10 loại được xem là ”hút hàng” hiện nay như: Neo-Vita White Plus 180 viên nén, giá 550.000 đồng/hộp; Women’s Formula 250 viên giá 650.000 đồng/hộp; collagen của hãng Sh giá 700.000 đồng/hộp … Cũng tại nhà thuốc này, chỉ riêng TPCN dành cho nam cũng có gần 20 loại với giá cao ngất ngưởng. Chẳng hạn giá tiền cho một tháng sử dụng loại TPCN để duy trì sinh lực phái mạnh như: Rocket 1h là 1,125 triệu đồng; Genshu 1,104 triệu đồng; M-Phé 1 triệu đồng; Thiên mã nhục thung dung 925.000 đồng; Khang Hy dược 810.000 đồng; sâm nhung bổ thận: 768.000 đồng; Alipas 560.000 đồng. Sản phẩm được quảng cáo “phục hồi sắc đẹp sinh lí dành cho nữ” giá cũng cao không kém. Giá tiền sử dụng trong 1 tháng của Spacaps: 1,2 triệu đồng; Happy Women: 1,170 triệu đồng; dưỡng da Hoa Thiên: 990.000 đồng; Angela: 570.000 đồng; Tố nữ nhất nhất: 496.800 đồng …

Không những chỉ có TPCN dạng viên, nước uống, bột …, thời gian gần đây, đánh trúng vào điểm yếu của chị em phụ nữ về kích cỡ vòng một, trên thị trường đã xuất hiện một loại bánh nhãn hiệu Fcup cookies có xuất xứ từ Nhật Bản, được quảng cáo là ăn xong … nở ngực mà không cần phải giải phẫu thẩm mĩ! Giá bán loại bánh này là 1.999.000 đồng/hộp. Theo như quảng cáo, chỉ cần ăn 2 cái mỗi ngày thì vòng một sẽ to lên. Điều đáng nói là dù chưa có báo cáo thử nghiệm lâm sàng và kiểm chứng cụ thể, nhưng người bán hàng vẫn đảm bảo hiệu quả 100% và giải thích vì trong đó chứa hoạt chất từ thảo dược có tên gọi Pueraria Mirifica, có tác dụng kích thích mô ngực tăng trưởng. Pueraria mirifica là một tiền chất của estrogen cũng có trong đậu nành. Tuy nhiên, theo các dược sĩ, rất khó để tách chiết được chất này, vì khi ở nhiệt độ cao chất này bị phân hủy, nên dù có trong đậu nành nhưng khi chế biến thành nước thì chất này còn rất ít. Chưa kể trong quá trình chế biến, chất này có thể biến đổi thành chất khác, không biết có còn tác dụng hay không …

Đua nhau làm TPCN!

Thống kê của Hiệp hội TPCN VN cho thấy, trong năm 2000 chỉ có 60 sản phẩm TPCN do 15 cơ sở nhập khẩu vào Việt Nam thì đến hết năm 2010, đã có 3.700 sản phẩm TPCN trên thị trường do 1.626 cơ sở nhập khẩu và sản xuất. Theo PGS-TS Trần Đáng – Chủ tịch Hiệp hội TPCN VN – hiện nay, VN đã có 1.781 doanh nghiệp sản xuất và kinh doanh với hơn 10.000 sản phẩm có mặt trong nước. Năm 2007, tỉ lệ TPCN nhập khẩu chiếm 65% thị trường, thì nay 65% TPCN được sản xuất trong nước. TS Trần Quang Trung – Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm – cho biết, người tiêu dùng từ chỗ làm ngơ, bây giờ đã quen dùng TPCN.

Nhận thấy TPCN là mảnh đất màu mỡ, nên hơn 90% DN lâu nay đơn thuần chỉ sản xuất dược phẩm đã nhanh chóng tham gia vào hoạt động sản xuất, nhập khẩu, kinh doanh TPCN. Điều này đã khiến tình trạng sản xuất, nhập khẩu TPCN trở nên lộn xộn. Nổi cộm hơn là nhiều công ty thành lập cả hệ thống bán hàng đa cấp, lôi kéo nhiều người tham gia, tạo nên những kênh phân phối bát nháo với hàng loạt vụ lừa đảo đã được phát hiện trong thời gian gần đây. Điển hình nhất là sau sự cố ở công ty Agel VN với chức năng kinh doanh TPCN theo hình thức đa cấp, đã rút khỏi thị trường VN vào năm 2011 sau ba năm hoạt động đã cho thấy, chỉ riêng một nhánh trong mạng phân phối đa cấp Agel đã có 22.000 thành viên. Mỗi thành viên của mạng lưới này đã bỏ ra từ 5 – 15 triệu đồng để mua sản phẩm Agel.

Theo các chuyên gia của Cục ATVSTP, hầu hết sản phẩm TPCN được các công ty bán hàng đa cấp quảng cáo như thần dược để thu hút người tiêu dùng. Với hình thức đa cấp, các “đại lí” dụ dỗ, tuyên truyền người khác bằng cách thổi phồng công hiệu sản phẩm có thể trị khỏi cả ung thư, HIV; trong khi đó, các sản phẩm này chưa đưa ra được chứng cứ khoa học về thử nghiệm lâm sàng. TS Nguyễn Thanh Phong – Phó Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm – nhấn mạnh: “Không thể có chuyện TPCN chữa được ung thư hay HIV/AIDS. Chính vì tin theo quảng cáo lừa dối, bệnh nhân thay vì vào viện chữa bệnh lại tin dùng TPCN, bỏ qua “thời gian vàng” trong điều trị, mất đi cơ hội sống. Đây thực sự là một tội ác chứ không chỉ đơn thuần là gian dối về thương mại”.  Đồng tình với quan điểm trên, PGS – TS Lê Văn Truyền – chuyên gia cao cấp dược học, nguyên Thứ trưởng Bộ Y tế – cho rằng, hiện nay việc quảng cáo quá mức TPCN vẫn chưa quản lí được. Tình trạng quảng cáo tràn lan, thái quá về công dụng hoặc nhập nhèm giữa hỗ trợ, điều trị khiến người tiêu dùng nhầm lẫn. Thế nhưng, việc giám sát, xử lí rất hạn chế. Theo Cục An toàn vệ sinh thực phẩm, năm 2009 chỉ xử phạt được một trường hợp quảng cáo quá mức công dụng, năm 2011 cũng chỉ xử phạt được 29 trường hợp và 3 tháng đầu năm 2012 xử phạt được 17 trường hợp”.

…………

“TT – Thời gian gần đây, nhiều bạn đọc phản ảnh họ bị “mắc bẫy” khi đi tìm phòng trọ qua các mẩu quảng cáo cho thuê phòng trọ dán dày đặc trên trụ điện dọc các con đường ở TP.HCM.

Các đối tượng này hoạt động dưới vỏ bọc là “trung tâm” môi giới phòng trọ. Các “trung tâm” này thường tìm địa chỉ các dãy phòng trọ cho thuê ở một vài quận liền kề, nắm giá cả, sau đó in tờ rơi với các thông tin hấp dẫn như: Phòng sạch sẽ, thoáng mát, giờ tự do, có nhà vệ sinh riêng, không qua trung gian … để “nhử” người đến hỏi thuê phòng rồi thu phí.

Tiền mất, tật mang

Sáng 20 – 11, anh Nguyễn Đình Lâm (sinh viên Trường đại học Kĩ thuật công nghệ TP.HCM) đến “trung tâm” môi giới phòng trọ tại 125 Trần Quốc Tuấn (P.1, Q.Gò Vấp) thuê phòng trọ và bị lừa. Sau khi đóng phí 300.000 đồng cho nhân viên quản lí là cô gái tên Nguyệt, anh Lâm được một thanh niên tên Anh chở lòng vòng qua các đường Lê Quang Định, Nguyễn Văn Nghi xem phòng. Cả ba phòng nhân viên này giới thiệu đều nhếch nhác, chật chội, dột nát, không ở được. Sau một hồi lòng vòng, người này tiếp tục dẫn anh Lâm đến một phòng trọ khác ở đường Dương Quảng Hàm được dựng bằng ván ép sơ sài sát một con kênh hôi thối. Anh Lâm lắc đầu, người này dẫn anh về lại “trung tâm” rồi hẹn: “Hai ngày nữa quay lại chở đi tiếp, giờ hết phòng rồi”. Ngày 23-11, anh Lâm quay lại nhưng người của “trung tâm” không dẫn đi mà đưa địa chỉ bảo tự đi tìm. “Tôi đi tìm phòng trọ trên đường Nguyễn Văn Công mà không thấy địa chỉ như họ đưa mới biết mình bị lừa, vì họ không trả lại phí nếu khách hàng không tìm được phòng” – anh Lâm ấm ức.

Trưa 20 – 11, chúng tôi đến “trung tâm” trên hỏi thuê phòng. Sau khi thu phí 300.000 đồng, cô gái tên Nguyệt nói: “Phòng hai người ở giá 800.000 – 1,2 triệu đồng còn nhiều lắm, phòng rộng khoảng 18 m2, nhà vệ sinh chung, thoáng mát, sạch sẽ”. Nguyệt cho biết không hoàn phí nếu khách không tìm được phòng. Chúng tôi cũng được người thanh niên tên Anh đưa đi xem phòng trọ nhưng cả ba phòng anh ta dẫn tới đều không như “trung tâm” quảng cáo trước đó nên chúng tôi không ưng ý. “Chọn đại cái nào đi, đây không phải ở quê mà cứ đòi cho rộng rãi” – anh này nói gắt gỏng và dẫn chúng tôi về “trung tâm”. Trưa 21-11, chúng tôi quay lại “trung tâm” này tiếp tục tìm phòng theo lịch hẹn nhưng “trung tâm” đã đóng cửa, điện thoại bàn trong trạng thái không liên lạc được!

Chị D.T.T. (24 tuổi, ngụ Q.Bình Thạnh) cho biết cách đây ít tháng khi đi ngang đường Huỳnh Văn Bánh (Q.Phú Nhuận) chị thấy tờ giấy dán trên trụ điện quảng cáo cho thuê phòng trọ ở đường Nguyễn Trọng Tuyển (P.2, Q.Tân Bình) với các điều kiện giá cả, giờ giấc … rất phù hợp hoàn cảnh của mình. Tới “trung tâm” này và đóng phí 100.000 đồng, chị được một thanh niên dẫn đi xem hai phòng trọ trên đường Phạm Văn Hai và đường Cách Mạng Tháng Tám nhưng cả hai đều dơ bẩn, hôi hám. Trên đường dẫn chị T. đi xem phòng trọ khác, người thanh niên này lạng lách xe rồi “lặn” mất tăm vào đám đông … Chị T. trở lại “trung tâm” này định hỏi cho ra lẽ thì thấy người thanh niên trên đứng đợi sẵn với con dao trong tay nên chị và cô bạn đi cùng đành chấp nhận mất tiền.

Trung tâm “ma”, phòng trọ “ma”

Sáng 21-11, từ mẩu giấy “cho thuê phòng trọ” dán ở trụ điện với các thông tin: “Phòng 1,2 – 2 triệu đồng, giờ tự do, có chỗ để xe, nấu ăn, có gác, không gian thoáng mát, yên tĩnh …”, chúng tôi đến “trung tâm” môi giới nhà trọ trên đường Lạc Long Quân (P.8, Q.Tân Bình). Quản lí “trung tâm” này là Hùng (quê Bình Thuận). Tại đây trưng ba tấm bảng lớn ghi địa chỉ, giá cả phòng trọ, nhà ở nguyên căn thuộc khu vực các quận Tân Bình, 10, 11. Chúng tôi yêu cầu: “Tìm phòng trọ cho hai người, giá 1,5 triệu đồng ở khu vực Q.Tân Bình”. Hùng ngồi hí hoáy mở loa điện thoại oang oang nói còn phòng và yêu cầu: “Đóng phí 100.000 đồng rồi nhân viên dẫn đi”. Chúng tôi đóng phí xong, Hùng cho một thanh niên tên Mẫn dẫn đi xem ba phòng trọ ở các đường Lạc Long Quân, Âu Cơ, Lý Thường Kiệt. Hai phòng đầu tiên dột nát như ổ chuột nên chúng tôi yêu cầu dẫn đi xem phòng trọ khác. Mẫn đưa qua phòng trọ rộng khoảng 20 m2 trên đường Lý Thường Kiệt (P.14,Q.10) và ra giá 1,6 triệu đồng/tháng. Chúng tôi yêu cầu cho số điện thoại chủ nhà để liên hệ thì Mẫn nói: “Biết phòng rồi cứ về chuẩn bị chuyển đến ở luôn”. Chúng tôi không chịu, Mẫn đọc số điện thoại giới thiệu chủ nhà tên Phát (thực chất là số điện thoại của Hùng đang ngồi ở “trung tâm” đóng kịch với khách – PV). Thực tế chủ phòng trọ trên là ông Hải. Ông Hải cho biết ông không giới thiệu phòng qua trung tâm nào cả. Phòng trọ này đã có người thuê với giá 3,5 triệu đồng … Theo điều tra của chúng tôi, Hùng thuê nhà mở “trung tâm” môi giới nhà trọ hơn ba tháng nay. Hằng ngày Hùng ngồi ở “trung tâm” nghe điện thoại, thu phí của khách, còn hai đàn em cùng làm nhiệm vụ dán tờ rơi và dẫn khách đi xem phòng. Khi có người đến thuê phòng, Hùng viết hóa đơn thu phí 100.000 đồng (có giá trị một tháng và không hoàn lại), sau đó cho đàn em dẫn khách đi xem vài phòng. Nếu khách không đồng ý, Hùng hẹn hôm sau xem tiếp và cuối cùng khách nản lòng bỏ cuộc, Hùng lấy luôn tiền phí. Dù địa chỉ nhà trọ ghi chi chít tại “trung tâm” của Hùng nhưng toàn địa chỉ “ma”. Hùng chỉ nắm vài ba địa chỉ cụ thể để giới thiệu với nhiều khách.

Trước đó ngày 19-11, chúng tôi đến “trung tâm” môi giới nhà trọ của bà Hồng trên đường Trần Văn Đang (P.9, Q.3). Trước trung tâm môi giới trưng biển ghi chi chít địa chỉ phòng trọ. Trên bàn làm việc có tới 21 cuốn sổ dày cộp ghi chép người thuê, địa chỉ phòng trọ và ba chiếc điện thoại di động. Chúng tôi yêu cầu thuê phòng ở hai người, giá 1,5 triệu đồng, bà Hồng bảo đóng phí 100.000 đồng. Con gái bà Hồng tên Tiên ghi hóa đơn nhận phí và ghi mười địa chỉ cho thuê phòng ở khu vực Q.3 và Q.10 để khách tự đi tìm. Chúng tôi đến địa chỉ ở hẻm 239 Trần Văn Đang (P.11,Q.3) ghi trong danh sách thì người nhà cho biết “hết phòng”. Tiếp tục tìm đến địa chỉ ở hẻm 113 Trần Văn Đang thì chủ nhà tên Bảy cho biết ông không giới thiệu nhà trọ qua “trung tâm” môi giới nào cả!”.

Thượng tá Huỳnh Trí Thạnh – trưởng Công an Q.Gò Vấp (TP.HCM) – cho biết sẽ cử cán bộ xác minh, xử lí những “trung tâm” mà người dân phản ảnh. Theo ông Thạnh, từ trước đến nay Công an Q.Gò Vấp chưa nhận được bất cứ trình báo nào từ các nạn nhân bị các “trung tâm” môi giới nhà trọ lừa đảo. Ông Thạnh yêu cầu nạn nhân của các “trung tâm” này đến trình báo để công an địa phương có hướng xử lí.

…………..

“Hội chợ xuân 2006 có đến 950 gian hàng tham dự, là hội chợ lớn nhất từ trước đến nay. Trước ngày khai mạc, 12/1, ban tổ chức đã rất kì vọng vào sự thành công, ấn tượng của hội chợ lần này. Nhưng dường như ngay trong chính sự hoành tráng, ấn tượng của hội chợ vẫn còn quá nhiều vấn đề cần xem xét lại.

Hỗn loạn hàng hoá

Ba khu nhà A1, A3, D hội chợ xuân tại triển lãm Giảng Võ nêm chặt bởi hàng hoá. Những gian hàng bán và giới thiệu sản phẩn của đủ các công ty, đơn vị, quen thuộc có, lần đầu tiên nghe tên thấy mặt cũng có. Đi kèm với các “đại gia” dường như lúc nào cũng là vài ba mặt hàng “ngồi ké”. Chính sự phong phú, đa dạng của các loại hàng hóa, thương hiệu không hiểu vì vô tình hay từ sự sắp xếp có chủ đích đã tạo ra những sự tạp nham, lập lờ, đánh lừa người tiêu dùng.

Gian sản phẩm căng tấm biển rất to “Công ty CP bánh kẹo Kinh Đô” khá dài. Ngay dưới tấm biển là những giỏ quà đủ loại từ các sản phẩm của hãng, các loại bánh, kẹo đóng hộp và cả hàng bán theo cân. Vẫn liền dãy bàn bày sản phẩm đó, bên tay trái tấm biển, cả núi bánh, mứt đủ loại. Người nhân viên bán hàng chào mời khá sôi nổi. Khi khách hàng cố gạn hỏi về xuất xứ, nhãn mác của nhiều loại sản phẩm, người bán hàng mới trả lời: “Không phải sản phẩm nào cũng của Kinh Đô”. Theo người bán hàng này, một loại kẹo tròn nhỏ, gói từng viên trong giấy nilon bóng màu cầu vồng là của Kinh Đô, giá 50.000đ/kg, còn loại kẹo bọc giấy tương tự nhưng to hơn, hình vuông, chữ nhật thì lại không phải của Kinh Đô, giá cũng 50.000đ/kg. Lúc này nhìn kĩ mới thấy bên vách phải của gian hàng bánh kẹo Kinh Đô có một tấm biển khác nhỏ hơn, treo ngang, không phải thẳng phía trước gian hàng nên ít ai để ý, có để ý cũng khó thấy, khó nhớ tên một công ty TNHH nào đó. Đây có phải kiểu “lập lờ đánh lận con đen”?

Trong cả hai khu trưng bày, tình trạng cứ một “đại gia” tên tuổi lại có một, hai góc hàng hoá của đơn vị khác ngồi chung, thậm chí là ghép với loại sản phẩm không ăn nhập gì với sản phẩm chính, rất phổ biến. Nhãn hiệu áo vest, complet T.T có thêm một cái bàn con bày bán phong bao lì xì, bóng bay, vài thứ đồ chơi … giá đều cao gấp đôi giá bán bên ngoài. Còn cùng gian hàng với một công ty kinh doanh trà Atiso Đà Lạt lại có một góc bán đủ loại mứt, ô mai. Hỏi kĩ mới biết đây là sản phẩm của cửa hàng ômai 15 Hàng Đường đứng “ké”.

Hội chợ xuân cũng là dịp để trưng ra cả lố những món đồ giảm giá, đại hạ giá từ đôi tất, chiếc mũ, chiếc túi xách đến quần áo. Hàng đại hạ giá, toàn đồ cũ, bụi bặm, hàng tồn, hàng lỗi nhưng giá vẫn hét đến chóng mặt, không biết lối nào mà mặc cả. Hàng may mặc không nhãn mác, tên tuổi của Trung Quốc khá nhiều, giá đề luôn cao gấp đôi bên ngoài. Một chiếc áo len nam “made in China” mua ở phố Đinh Liệt 70.000đ, vào hội chợ dán giá 165.000đ, không mặc cả.

Ngược lại những mặt hàng “ôi”, năm nay hội chợ xuân bùng nổ mặt hàng rượu ngâm truyền thống. Thôi thì đủ loại từ ong đất, tằm, rắn cho đến rượu vây cá mập, rượu chân gấu, rượu “ngọc dương” (rượu ngâm dương vật dê), rượu “hải cẩu bim” (rượu ngâm dương vật hải cẩu), rồi cả loại ngâm ta hoả tam tinh 12 loại rắn, hàng chục vị thuốc bắc, cá ngựa, sao biển, bìm bịp … lên tới 20 – 30 triệu đồng/bình. Tất cả đều để “tăng cường sinh lí”. Không biết giá trị thực của các vị thuốc thần có tương đương với lời giới thiệu và giá thành của chúng.

Tràn ngập mĩ phẩm kém chất lượng

Nằm trong sự lộn xộn, bát nháo của một bộ phận quầy hàng hội chợ Xuân 2006 lần này có sự đóng góp của các hàng bán mĩ phẩm. Son môi, phấn nền, phấn mắt … được đựng trong các rổ nhựa, khay nhựa một cách xộc xệch, bừa bãi. Điều khá đặc biệt là các chủ hàng này đều trưng biển giảm giá nên khách ghé lại mua khá đông.

Tại một gian có tên là mĩỹ phẩm OLAY, quầy hàng này chỉ có một góc trong cùng để các sản phẩm OLAY, còn phía ngoài là hàng loạt rổ nhựa đựng các loại mỹ phẩm E”TUDE, Maybelline, Essance. Nhìn phía ngoài vỏ, các thỏi son, lọ kem dưỡng da … trông còn khá mới nhưng khi mở nắp, đầu các thỏi son hầu hết là bị sứt, gãy, có nhiều thỏi đã mất đi độ bóng của màu son. Giá mỗi thỏi son này rẻ bằng một nửa hoặc một phần ba so với các cửa hàng bên ngoài. Chẳng hạn son Essance chỉ từ 18.000đ – 25.000đ/thỏi, E”TUDE giá 35.000đ/thỏi, Maybelline từ 30.000đ- 45.000đ. Khi được hỏi tại sao giá lại rẻ như vậy, cô bán hàng giải thích: “Đây là son chính hãng nhưng do quá trình vận chuyển bị va đập, dẫn đến trầy xước nên giảm giá bằng với giá nhập vào”.

Gian bán quần áo của công ty Thương mại dịch vụ Phương Nga cũng khéo chọn cho mình một khoảng trống để bày những khay đựng các loại mĩ phẩm. Cũng là Essance, Maybelline, cũng giảm giá đến 30 – 40% cùng những lời chào mời hết sức đon đả.

Chị Thu Hà (Giảng Võ, Hà Nội) – một người đi hội chợ cho biết: “Khi mua mỹ phẩm, tôi thường kín đáo lấy móng tay cậy vào tem bảo hành, tem bị vụn ra, tức là hàng thật, chính hãng, còn nếu cậy mà tem không hề có một vết xước nào tức là hàng nhái. Thấy hàng đại hạ giá, tôi cũng đã ghé vài cửa hàng nhưng khi lấy móng tay cậy mạnh, tem chống hàng giả không hề xây xước chút nào”.

Một khách hàng bức xúc: “Không hiểu khi tổ chức hội chợ, ban tổ chức có kiểm tra các nguồn hàng của các công ty đưa vào trưng bày và bán hay không? Qui mô hội chợ thì lớn thật đấy, nhưng xem ra lại hết sức xô bồ và nguồn gốc hàng cũng không được bảo đảm cho lắm. Điển hình là mặt hàng mĩ phẩm, chỉ chiếm một phần nhỏ tại hội chợ nhưng sẽ khiến cho khá nhiều người mua hàng nhầm tưởng là hàng thực sự giảm giá. Nếu so với mặt hàng kém chất lượng tại các chợ bên ngoài, cái giá đại hạ này vẫn còn đắt hơn nhiều”.

Không thể phủ nhận những điểm nổi trội của Hội chợ Xuân năm nay. Nhiều người chỉ cần bỏ ra một buổi là có thể mua sắm cho mình khá đầy đủ những mặt hàng cần có trong ngày tết. Nhưng đã đến lúc tiểu ban kiểm tra chất lượng hàng hoá (có đại diện từ Sở Thương mại, Sở Khoa học và Công nghệ, Sở Y tế, Chi cục quản lý thị trường) cần phát huy tác dụng hơn bao giờ hết để đảm bảo lợi ích cho người tiêu dùng. Hơn hết, người tiêu dùng phải tự bảo vệ mình, chọn mua những mặt hàng có nguồn gốc xuất xứ một cách rõ ràng để tránh hàng nhái, hàng giả, hàng kém chất lượng”.

Kết luận: Thị trường như một mê cung trong đó ai cũng là người lừa đảo! Đó là cảm tưởng của tôi khi có lần bước vào một tiệm sửa xe máy mới khai trương. Tiệm sửa xe căng dòng chữ là “thay nhớt miễn phí”, thế nhưng khi tôi bước vào thì nhân viên trong tiệm lại nói quí khách phải bảo dưỡng toàn bộ xe với giá 100.000 VND mới được thay nhớt miễn phí. Khi đó tôi liền hỏi: “Bảo dưỡng toàn bộ xe là làm cái gì vậy?”. Nhân viên trong tiệm trả lời: “Là lau chùi, căng sên, vô dầu mỡ …”. Tôi chợt nhủ thầm “xe mình có cần căng sên đâu mà căng chi cho mệt!” thế là tôi không thay nhớt nữa. Khi tôi đề nghị chỉnh cho tôi cái thắng dĩa, nhân viên trong tiệm nói phải thay toàn bộ hết 520.000 VND. Tôi bực mình nói như chửi vào mặt họ: “Bộ tụi bay tính ăn cướp hả?”.

Thời buổi bây giờ dường như cứ ra đường là gặp kẻ lừa đảo, trộm cướp … Điều này khiến cho ta không còn tin ai nữa. Làm nghề nào cũng phải có tâm mới đứng vững được.

Khi bạn thực hiện ý tưởng này bạn sẽ đứng ở vị trí trung gian, không mua cũng không bán, chỉ tư vấn cho khách hàng lựa chọn những sản phẩm tốt nhất. Ai tốt bạn chơi, ai xấu bạn nghỉ. Đây là công việc góp phần loại bỏ cái xấu, cái ác trong xã hội.

3. Điều kiện cần và đủ:

Sau đây là những điều kiện tối thiểu cần và đủ để bạn có thể thực hiện thành công ý tưởng này:

+ Bạn phải có kiến thức, kinh nghiệm, đam mê về lĩnh vực mua bán hàng hóa.

+ Có thể bạn không cần vốn để khởi nghiệp nhưng cần tiền để sống khi trang web chưa đi vào hoạt động hoặc hoạt động mà chưa thu lợi đủ trang trải.

+ Bạn phải nắm được kĩ thuật kinh doanh mô hình này.

+ Bạn phải kiên nhẫn đủ để theo đuổi ý tưởng.

+ Bạn phải am hiểu về internet, thiết kế web, logo, slogan, banner và có khiếu chọn hình ảnh, viết bài đăng trên web.

+ Bạn phải là người có khiếu giao tiếp …

+ Bạn phải là người cầu tiến, chu toàn, quản lí chặt chẽ tiền bạc …

4. Khó khăn và thuận lợi:  

Kinh doanh bất cứ lĩnh vực nào cũng có khó khăn và thuận lợi, nếu như bạn cảm thấy mình không thể vượt qua những khó khăn liệt kê dưới đây thì tốt nhất không nên chọn thực hiện ý tưởng này. Sau đây là một số khó khăn và thuận lợi điển hình khi bạn quyết định theo đuổi ý tưởng này:

Khó khăn:

+ Về kĩ thuật kinh doanh: Khi nghĩ ra ý tưởng tác giả đã nghĩ ra kĩ thuật kinh doanh để thành công với mô hình này, do đó bạn nên liên hệ với tác giả để biết cách thực hiện.

+ Về việc lập web: Nhiều người cứ cho rằng lập web không có gì khó, thật ra để có một trang web thú vị lôi cuốn khách hàng là điều không hề dễ dàng. Ngoài cách trình bày, chọn lọc hình ảnh, nội dung … thì khó khăn nhất chính là viết bài. Người quản lí web phải viết bài sao cho thật hay, ý nghĩa, phù hợp tâm lí người đọc, đúng đắn, thiết thực … Bạn phải biết rằng đối tượng khách hàng của bạn là ai để khi viết bài bạn phải nêu bật lí do tại sao họ nên chọn dịch vụ của bạn. Vấn đề này tưởng đơn giản nhưng lại rất khó đối với những ai không có khiếu văn chương.

+ Về việc quản lí tiền bạc: Quản lí chặt chẽ tiền bạc là một trong những nhân tố quan trọng làm nên thành công của bạn.

+ Về việc tuyển dụng, quản lí nhân sự: Đừng coi thường tính chuyên nghiệp ngay từ đầu. Nhân viên phải có những đức tính giống người chủ, phải có đạo đức nghề nghiệp, kiến thức uyên thâm và nhã nhặn với khách … Đối với những bạn đã từng đứng ở cương vị quản lí có những hiểu biết nhất định về nghiệp vụ nhân sự thì không nói làm gì, nhưng đối với những bạn mới ra đời khi đứng ở cương vị quản lí sẽ rất lúng túng. Cái gì cũng phải học, rèn luyện từ từ, nếu có quyết tâm thì bạn sẽ làm tốt thôi.

Thuận lợi:    

+ Đây là một ý tưởng kinh doanh mới, khả thi, thiết thực, hầu như không cần vốn.

+ Rủi ro gần như không có.

+ Lợi nhuận cao.

+ Phạm vi giao tiếp rộng nên có thể nắm bắt được nhiều cơ hội.

+ Nếu thành đạt trong lĩnh vực này bạn sẽ có đủ bản lĩnh để thành công ở bất cứ lĩnh vực nào.

5. Cách thức chuẩn bị và thực hiện:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

6. Duy trì và phát triển:

Liên hệ Chat Master Club qua địa chỉ E-mail bên dưới để được hướng dẫn cụ thể:

chatmasterclub@yahoo.com

 

Chat Master Club

29/11/2012

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s